

Viết bài văn phân tích bài thơ:"Tổ Quốc Hôm Nay" Của Vũ
Tổ quốc tôi đã đi qua chiến tranh
Bao cuộc trường chinh ngàn năm khói lửa
Tổ quốc tôi vầng trăng chia hai nửa
Đau đáu một thời mẹ tiễn đưa con...
Tổ quốc hôm nay giũ bỏ hờn căm
Dù vết thương trong lòng không thể hết
Bắc - Trung - Nam nối vòng tay đoàn kết
Hạn hán thiên tai, cùng chia sớt ngọt bùi.
Tổ quốc hôm nay đứng dậy sáng ngời
Bao ánh mắt lung linh cười trong nắng
Muôn trái tim vẫn hi sinh thầm lặng
Cho nước nhà, sáng chói, bước vinh quang...
Đường ta đi trong rực rỡ ánh vàng
Những nhà máy nối nông thôn, thành phố
Biển vẫn hát, rừng bốn mùa hoa nở
Những cánh đồng bát ngát cánh cò bay...
Tổ quốc hôm nay, dang rộng vòng tay
Đón gió mới khắp năm châu thổi lại
Thêm đẹp tươi, những công trình thời đại
Đất nước diệu kì, hạnh phúc ...yêu thương ...
Giúp mình với ạ cần gấp
Hãy luôn nhớ cảm ơn và vote 5*
nếu câu trả lời hữu ích nhé!
Bài thơ "Tổ Quốc Hôm Nay" của nhà thơ Vũ thực sự là một khúc ca tự hào, xúc động và sâu lắng về hình ảnh đất nước. Đọc bài thơ, ta như được sống lại những trang sử hào hùng đầy gian khó nhưng cũng vô cùng oanh liệt, để từ đó càng thêm yêu, thêm trân trọng một Việt Nam kiên cường, đổi mới và tràn đầy sức sống trong thời đại ngày nay.
Mở đầu bài thơ, tác giả đưa người đọc ngược dòng thời gian về với những năm tháng quá khứ đầy bi tráng:
Tổ quốc tôi đã đi qua chiến tranh Bao cuộc trường chinh ngàn năm khói lửa Tổ quốc tôi vầng trăng chia hai nửa Đau đáu một thời mẹ tiễn đưa con...
Chỉ với bốn câu thơ ngắn gọn, không gian lịch sử của dân tộc hiện lên thật lớn lao. Cụm từ "đi qua chiến tranh", "trường chinh ngàn năm khói lửa" nhắc nhớ chặng đường giữ nước gian lao, bao thế hệ cha anh đã ngã xuống. Đặc biệt, hình ảnh ẩn dụ "vầng trăng chia hai nửa" gợi nỗi đau chia cắt hai miền Nam - Bắc một thời, kết hợp cùng hình ảnh "mẹ tiễn đưa con" mang sức nặng cảm xúc vô cùng lớn. Đó là sự hy sinh thầm lặng, là nỗi đau tột cùng nhưng cũng là biểu tượng sáng ngời cho tinh thần yêu nước bất khuất của những người mẹ Việt Nam anh hùng.
Thế nhưng, vượt qua đau thương và tro tàn của chiến tranh, đất nước đã bước sang một trang sử mới tươi sáng hơn. Chuyển sang khổ thơ thứ hai, nhịp thơ chậm lại nhưng đong đầy tình cảm nhân văn sâu sắc:
Tổ quốc hôm nay giũ bỏ hờn căm Dù vết thương trong lòng không thể hết Bắc - Trung - Nam nối vòng tay đoàn kết Hạn hán thiên tai, cùng chia sớt ngọt bùi.
"Giũ bỏ hờn căm" không có nghĩa là quên đi quá khứ, mà đó là tấm lòng bao dung, vị tha, hướng tới hòa bình và tương lai của dân tộc. Dù "vết thương trong lòng không thể hết", tinh thần đoàn kết, sự gắn kết bền chặt của ba miền "Bắc - Trung - Nam nối vòng tay đoàn kết" đã xoa dịu tất cả. Tình đồng bào ấy càng tỏa sáng hơn trong những lúc hoạn nạn, khi thiên tai hạn hán ập đến, người dân Việt Nam vẫn luôn "cùng chia sớt ngọt bùi".
Từ sự đoàn kết và hồi sinh ấy, Tổ quốc trong hai khổ thơ tiếp theo hiện lên với một sức sống mãnh liệt, vươn mình đứng dậy đầy hiên ngang:
Tổ quốc hôm nay đứng dậy sáng ngời Bao ánh mắt lung linh cười trong nắng Muôn trái tim vẫn hi sinh thầm lặng Cho nước nhà, sáng chói, bước vinh quang...
Hình ảnh nhân hóa "đứng dậy sáng ngời" kết hợp với ánh mắt, nụ cười và những trái tim hy sinh thầm lặng vẽ nên bức tranh vừa có tính sử thi, vừa mang đậm hơi thở đời thường. Đất nước đẹp không chỉ bởi những chiến công mà còn bởi hạnh phúc bình dị của Nhân dân. Không gian ấy tiếp tục được mở rộng ra trong nhịp sống lao động và thiên nhiên tươi đẹp:
Đường ta đi trong rực rỡ ánh vàng Những nhà máy nối nông thôn, thành phố Biển vẫn hát, rừng bốn mùa hoa nở Những cánh đồng bát ngát cánh cò bay...
Bức tranh thiên nhiên và đời sống hòa quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng nhịp nhàng. Đó là sự giao thoa giữa hiện đại và truyền thống: "nhà máy nối nông thôn, thành phố", cùng với vẻ đẹp muôn thuở của "biển", "rừng", và "cánh đồng bát ngát". Đất nước vừa phát triển năng động, vừa giữ được nét thanh bình, nên thơ vốn có.
Khép lại bài thơ, tác giả đưa người đọc đến với tầm vóc mới của Việt Nam trong thời đại hội nhập:
Tổ quốc hôm nay, dang rộng vòng tay Đón gió mới khắp năm châu thổi lại Thêm đẹp tươi, những công trình thời đại Đất nước diệu kì, hạnh phúc ...yêu thương ...
Tư thế "dang rộng vòng tay / Đón gió mới khắp năm châu thổi lại" cho thấy một Việt Nam cởi mở, tự tin hội nhập quốc tế nhưng vẫn giữ vững bản sắc văn hóa dân tộc. Các từ ngữ mang sắc thái biểu cảm cao như "diệu kì", "hạnh phúc", "yêu thương" vang lên như một lời khẳng định ngọt ngào về một đất nước đáng tự hào. Bài thơ khép lại bằng dấu ba chấm lửng như mở ra muôn vàn cảm xúc và niềm tin không bao giờ dứt trong lòng người đọc.
Bằng thể thơ linh hoạt, nhịp điệu hào hùng kết hợp với hình ảnh thơ giàu tính biểu tượng và ngôn ngữ đậm chất trữ tình, nhà thơ Vũ đã thành công khắc họa bức tranh toàn diện về một "Tổ quốc hôm nay". Bài thơ không chỉ là niềm tự hào về quá khứ và hiện tại, mà còn là lời nhắc nhở sâu sắc đối với thế hệ trẻ hôm nay: hãy biết ơn quá khứ, trân trọng hiện tại và sống có trách nhiệm để tiếp tục viết nên những trang sử vẻ vang cho đất nước Việt Nam ngày càng giàu đẹp, văn minh.
HƠI DÀI Ạ!!!
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
Bảng tin