

QUA ĐÈO NGANG
(Bà Huyện Thanh Quan)
Bước xuống Đèo Ngang, bóng xế tà,
Cỏ cây chen đá, lá chen hoa.
Lom khom dưới núi, tiều vài chú,
Lác đác bên sông, chợ mấy nhà.
Viết đoạn văn khoảng 1 trang giấy cảm nhận, phân tích 4 câu thơ đầu trong bài Qua Đèo Ngang của Bà Huyện Thanh Quan
ko chép mạng ạ, mik cần gấp, cảm ơn ạ
Hãy luôn nhớ cảm ơn và vote 5*
nếu câu trả lời hữu ích nhé!
Đáp án:
Giải thích các bước giải:
Cảm nhận và phân tích bốn câu thơ đầu bài Qua Đèo Ngang của Bà Huyện Thanh Quan
Bà Huyện Thanh Quan là một trong những nữ thi sĩ nổi tiếng của văn học trung đại Việt Nam. Thơ của bà mang vẻ đẹp trang nhã, giàu cảm xúc, thường thể hiện nỗi buồn hoài cổ và tâm trạng cô đơn trước thiên nhiên. Bốn câu thơ đầu trong bài Qua Đèo Ngang đã khắc họa thành công bức tranh thiên nhiên Đèo Ngang lúc chiều tà, đồng thời gợi mở tâm trạng của nhà thơ.
Mở đầu bài thơ, tác giả viết:
“Bước tới Đèo Ngang, bóng xế tà,
Cỏ cây chen đá, lá chen hoa.”
Chỉ với hai câu thơ, người đọc đã hình dung được không gian và thời gian của cảnh vật. Thời điểm “bóng xế tà” là lúc chiều muộn, khi ánh nắng đang dần tắt, gợi cảm giác buồn vắng và cô quạnh. Cụm từ “bước tới Đèo Ngang” như ghi lại khoảnh khắc nhà thơ vừa đặt chân đến đèo, mở ra trước mắt một khung cảnh thiên nhiên hùng vĩ nhưng hoang sơ. Đặc biệt, phép điệp từ “chen” trong câu thơ thứ hai đã làm nổi bật sức sống mãnh liệt của cỏ cây, hoa lá. Thiên nhiên hiện lên vừa rậm rạp, vừa hoang dã, các sự vật như đan xen, hòa quyện vào nhau giữa núi rừng.
Hai câu thơ tiếp theo là:
“Lom khom dưới núi, tiều vài chú,
Lác đác bên sông, chợ mấy nhà.”
Nếu hai câu đầu tập trung miêu tả thiên nhiên thì hai câu sau xuất hiện bóng dáng con người. Tuy nhiên, hình ảnh “tiều vài chú” và “chợ mấy nhà” đều rất ít ỏi, thưa thớt. Các từ láy “lom khom”, “lác đác” không chỉ gợi hình mà còn gợi cảm giác nhỏ bé, hiu quạnh của con người giữa không gian núi rừng rộng lớn. Nghệ thuật đảo ngữ đưa các từ láy lên đầu câu càng nhấn mạnh sự cô quạnh, vắng vẻ của cảnh vật. Con người tuy có xuất hiện nhưng không làm cho bức tranh trở nên nhộn nhịp mà trái lại càng tô đậm vẻ hoang sơ và tĩnh lặng của Đèo Ngang.
Qua bốn câu thơ đầu, Bà Huyện Thanh Quan đã vẽ nên một bức tranh thiên nhiên vừa đẹp vừa buồn, trong đó cảnh và tình hòa quyện với nhau. Cảnh Đèo Ngang lúc chiều tà không chỉ mang vẻ đẹp hoang sơ mà còn phản chiếu tâm trạng cô đơn, man mác buồn của người lữ khách trên đường. Với ngôn ngữ cô đọng, hình ảnh giàu sức gợi cùng nghệ thuật đảo ngữ và sử dụng từ láy đặc sắc, bốn câu thơ đầu đã góp phần tạo nên giá trị nghệ thuật đặc sắc cho bài thơ Qua Đèo Ngang, để lại nhiều ấn tượng sâu sắc trong lòng người đọc.
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
Bốn câu thơ mở đầu đã khắc họa một bức tranh thiên nhiên nơi Đèo Ngang vừa hùng vĩ vừa hoang sơ, nhuốm màu u buồn. Hình ảnh “bóng xế tà” gợi thời khắc chiều muộn, gợi cảm giác hiu hắt, dễ khơi dậy nỗi nhớ quê hương trong lòng người lữ khách. Thiên nhiên hiện lên với “cỏ cây chen đá, lá chen hoa” vừa phong phú vừa hoang vu, tạo cảm giác chen chúc nhưng heo hút. Sự xuất hiện của con người trong hai câu thực lại nhỏ bé, thưa thớt: “tiều vài chú”, “chợ mấy nhà”, được miêu tả bằng những từ láy “lom khom”, “lác đác” càng nhấn mạnh sự ít ỏi, mờ nhạt. Phép đối chỉnh “dưới núi – bên sông”, “tiều vài chú – chợ mấy nhà” làm nổi bật sự cân xứng nhưng đồng thời khắc sâu cảm giác hiu quạnh. Tất cả cảnh vật và con người nơi Đèo Ngang đều nhuốm màu tĩnh lặng, phản chiếu tâm trạng cô đơn, nhớ nước thương nhà của tác giả. Bằng bút pháp tả cảnh ngụ tình tinh tế, Bà Huyện Thanh Quan đã gửi gắm nỗi niềm hoài cổ, u hoài trong từng câu chữ, khiến bức tranh thiên nhiên nơi Đèo Ngang vừa đẹp vừa gợi buồn.
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
Bảng tin