

D1 Em hãy viết một đoạn văn ghi lại cảm xúc của em về bài thơ trời xanh của nhà thơ Xuân Quỳnh giúp mình với năm sao please please mb tb kb nhanh nha có thể thk mạng
Hãy luôn nhớ cảm ơn và vote 5*
nếu câu trả lời hữu ích nhé!
Khi đọc bài thơ "Trời xanh của mỗi người" của nhà thơ Xuân Quỳnh, em rất ấn tượng với hình ảnh bầu trời quen thuộc, nhưng lại chứa đựng biết bao câu chuyện, thế giới riêng của mỗi người. Với hình ảnh "bầu trời xanh của bà" chỉ "vuông bằng khung cửa sổ", cho thấy khoảng trời của bà tuy nhỏ nhưng ở sâu bên trong khoảng trời ấy là biết bao nỗi niềm, kí ức vui buồn đan xen. Những mảnh quá khứ ấy dường như trở thành một phần không thế thiếu, để mà mỗi khi bà nhìn qua cửa sổ có thể mỉm cười về những năm tháng thanh xuân rực rỡ ấy. Nếu bầu trời của bà đã gắn liền với kí ức thì bầu trời của mẹ lại mang một màu sắc hoàn toàn khác - màu sắc của tình yêu và nỗi nhớ. Là chuyện tình dở dang khi phải từ biệt người thương ra trận, là những nỗi nhớ hằng đêm, mong ngóng người ấy trở về, là những câu hỏi mà không có lời giải đáp. Những nỗi nhớ và sự mong ngóng ấy dường như đang dần hao mòn người mẹ cả thể xác lẫn tinh thần, khiến đôi mắt từng tươi sáng, rạng rỡ ấy, nay chỉ còn biết nhìn đăm đắm về một nơi xa xăm. Trái ngược với bà và mẹ thì bầu trời của bố lại nhuốm màu bom đạn, chiến tranh khốc liệt. Câu thơ "Rách, còn chưa kịp vá" khiến em xót xa, bởi vết rách của bầu trời cũng giống như những vết thương trong kí ức của con người, dù chiến tranh đã qua đi, nhưng vết thương thì vẫn còn đó, khó để lành lại được. Đọc câu thơ, mà em cảm thấy vô cùng thương xót cho những người đã ra đi hay đi qua chiến tranh, cũng như cảm thấy bản thân vô cùng may mắn khi được sinh sống trong bầu trời hòa bình. Sau những bầu trời đã mang theo cả kí ức, tình yêu và chiến tranh, em lại tò mò: “trời xanh của riêng em” – một bầu trời mà chính em cũng chưa thể nhìn thấy hết. Em thích nhất sự hồn nhiên, trong sáng trong câu hỏi “Dài và rộng đến đâu / Ai bảo giùm em biết?”, bởi em cũng đã từng đặt ra câu hỏi như thế và em hiểu rằng không có ai có thể thay mình trả lời được câu hỏi này cả, mà chỉ khi em lớn lên, trải nghiệm mới có thể tự vẽ lên bầu trời của riêng mình. Điều đó khiến em nhận ra rằng trưởng thành không chỉ là lớn thêm về tuổi tác mà còn là hành trình tự mình khám phá và hiểu hơn về cuộc sống. Em mong rằng khi lớn lên, mình sẽ có đủ trải nghiệm để nhìn thấy một “trời xanh” thật rộng lớn, nhưng vẫn luôn biết trân trọng những người và những kỉ niệm đã tạo nên bầu trời của mình hôm nay.
`\color{#A978D8}{d}\color{#9C8ADD}{p}\color{#8F9CE2}{h}\color{#82AEE7}{t}\color{#75BFEA}{h}\color{#68CFEF}{a}\color{#5BDFF2}{o}\color{#4EEFF5}{@}`
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
Bài thơ "Trời xanh" của nhà thơ Xuân Quỳnh đã để lại trong em những cảm xúc sâu sắc và vô cùng ấm áp về tình yêu thương gia đình. Bằng ngôn từ trong sáng, thơ mộng, tác giả đã vẽ nên hình ảnh bầu trời xanh bao la – nơi chứa đựng bao điều kì diệu của vũ trụ và cũng là biểu tượng cho tình yêu bao la của mẹ dành cho con. Qua từng vần thơ, em cảm nhận được sự chở che, chăm sóc êm đềm mà người mẹ dành cho đứa con thân yêu của mình, giống như bầu trời luôn bao bọc và che chở cho mặt đất. Nhờ các hình ảnh so sánh, nhân hóa gần gũi và nhịp thơ nhẹ nhàng, tác phẩm không chỉ gợi lên vẻ đẹp tươi sáng của thiên nhiên mà còn chạm đến trái tim người đọc về tình mẫu tử thiêng liêng. Khép lại bài thơ, em thêm trân trọng, yêu thương mẹ của mình nhiều hơn và thầm cảm ơn nhà thơ Xuân Quỳnh vì đã mang đến một bài thơ thật đẹp và giàu ý nghĩa.
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
Bảng tin