

viết đoạn văn ghi lại cảm xúc của em sau khi đọc bài thơ "Gặp lá cơm nếp" của nhà thơ Thanh Hà.
Hãy luôn nhớ cảm ơn và vote 5*
nếu câu trả lời hữu ích nhé!
Có những hương thơm chẳng cần gọu tên vẫn đủ sức đưa con người trở về với một miền kí ức xa xôi. Co những điều tưởng chừng nhỏ bé lại cất giữ trong đó cả một trời yêu thương. Đọc "Gặp lá cơm nếp" của Thanh Thảo, em đã bắt gặo một hương thơm như thế - hương thơm của lá cơm nếp giữa nơi chiến trường, bất chợt đánh thức trong lòng người lính nỗi nhớ quê nhà và người mẹ thân yêu. Em xúc động trước hình ảnh người con dù đang ở nơi xa xôi vẫn luôn hướng về mẹ qua những kỉ niệm giản dị của tuổi thơ. Lá cơm nếp không chỉ là một hình ảnh quen thuộc của quê hương mà còn trở thành chiếc cầu nối giữa hiện tại và quá khứ, giữa người lính và mái nhà thân thương. Càng đọc, em càng cảm nhận rõ vẻ đẹp của tình mẫu tử: âm thầm, sâu nặng những luôn hiện hữu trong trái tim mỗi người. Bài thơ không có những lời lẽ cầu kì, nhưng chính sự mộc mạc ấy lại khiến cảm xúc trở nên chân thành và lay động hơn. Khép lại những câu thơ, em chợt thấy yêu hơn những điều bình dị quanh mình và hiểu rằng quê hương đôi khi không ở đâu xa, mà có thể nằm trong một mùi hương, một món ăn, hay bóng dáng thân thương của mẹ.
Eom&Ahn
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?

Bảng tin