

Hãy luôn nhớ cảm ơn và vote 5*
nếu câu trả lời hữu ích nhé!
qua đoạn trích...,nhân vật tía nuôi của an đã để lại trong tôi nhiều ấn tượng tốt đẹp.tía nuôi là 1 ng đàn ông nam bộ giàu kinh nghiệm,am hiểu sâu sắc về thiên nhiên và cuộc sống vùng sông nước.trong chuyến đi lấy mật ong rừng,ông luôn bình tĩnh,tự tin dẫn đường và chỉ bảo cho an từng điều bổ ích.tía nuôi ko chỉ khéo léo,dũng cảm mà còn rất quan tâm đến an.ông tận tình giải thích cho an cách tìm tổ ong,cách lấy mật và những kinh nghiêm sống quý giá của ông.qua những lời nói và hành động của mình,tía nuôi giúp an hiểu thêm về vẻ đẹp phong phú của htieen nhiên phg nam.ông còn là 1 người gắn bó với quê hương và trân trọng những thứ mà quê hương đem lại.tôi rất khâm phục sự từng trải,sự tài giỏi và tấm lòng nhân hậu của tía nuôi.nhờ có ông mà an đã học thêm dc nhiều điều trg cuộc sống.tía nuôi không chỉ là người cha giàu tình yêu thương mà còn la người thầy tận tụy của an. hình ảnh tía nuôi đã góp phần làm nổi bật vẻ đẹp con người nam bộ trong tác phẩm.
MDUC
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
#𝙷𝚘𝚊𝚗𝚐 𝙳𝚞𝚌 𝚃𝚛𝚒
Đoạn trích ''Đi lấy mật'' của nhà văn Đoàn Giỏi trong tác phẩm ''Đất rừng phương Nam'' không chỉ để lại cho người đọc những rung cảm sâu sắc nơi đất rừng Nam Bộ lý thú mà còn đem đến những dư ba, ấn tượng sâu sắc về hình ảnh người tía nuôi của An. Trước hết, người đàn ông thấm nhuần nắng gió phương Nam ấy hết là một người am hiểu và trân quý vẻ đẹp của khu rừng với loài ong cũng như công việc đi lấy mật. Xuyên suốt cuộc hành trình đi lấy mật trong rừng ấy, ông thành tạo dẫn đường, mang theo những món đồ cần thiết như: ''con dao rừng'' hay ''túi da beo''... Đâu chỉ có thế, chính chi tiết ông hiểu cặn kẽ về tập tính của từng loài như chim nơi rừng U Minh, biết chúng ''khôn'' như thế nào khi muốn ăn con ong hay loài gấu chẳng ăn ong mà là chuồn chuồn, bọ ngựa, nhện,... Tình yêu mà ông dành cho rừng, cho loài ong cũng được thể hiện vẹn tròn qua việc ông chẳng nỡ giết những con ong ''đánh'' thằng Cò mà chỉ đuổi nó đi bằng thứ ''thuốc dẻo quánh'' được đốt lên. Cách lấy mật của ông không được đúc kết giống như cách An đọc những dòng vẽ trong sách mà chính từ tình yêu dành cho rừng U Minh, từ kinh nghiệm sau nhiều năm dài đằng đẵng. Nhưng có lẽ, hơn tất thảy, tía nuôi còn là một người yêu thương con, quan tâm con hết mực. Đối với thằng Cò, tình thương máu mủ của ông được khắc họa qua khung cảnh dẫu bình dị nhưng đầy lắng đọng khi bôi vôi lên vết ong đốt cho thằng Cò. Đối với cậu bé An, đứa con chẳng chung giọt máu thì sao? Tưởng chừng người đàn ông ấy sẽ lạnh lùng nhưng ông cũng rất hết mực quan tâm cậu chẳng kém gì thằng Cò. Người cha ấy nhanh chóng đề nghị dừng lại vì ông nhận ra cậu bé An đã mệt qua những tiếng thở. Khép lại đoạn trích, ông là người đại diện và là biểu tượng cho những người con vùng sông nước, một người gắn bó tha thiết với núi rừng, với quê hương những rất đỗi mộc mạc, giản dị và chan chứa tình yêu thương như con người phương Nam đầy nắng và gió vậy.
`-` Câu ghép: Người cha ấy nhanh chóng đề nghị dừng lại vì ông nhận ra cậu bé An đã mệt qua những tiếng thở.
`+` Chủ ngữ `1:` Người cha ấy
`+` Vị ngữ `1:` nhanh chóng đề nghị dừng lại
`+` Từ nối: vì
`+` Chủ ngữ `2:` ông
`+` Vị ngữ `2:` nhận ra cậu bé An đã mệt qua những tiếng thở.
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
Bảng tin