

Đề 1: Viết đoạn văn nghị luận (khoảng 200 chữ) phân tích nhân vật Phúc trong đoạn văn sau:
Hai vợ chồng nó lấy nhau từ tháng mười năm ngoái. Tháng ba hỏi, tháng mười đón dâu. Nhà trai, nhà gái cùng giết bò, giết lợn. Nhà trai còn đón cả nhà trò bên Bắc về hát. Ăn uống linh đình. Hôm cưới một người kép xách đàn đi với cô đầu sang tận bên làng nhà gái, ngồi trước hương án, đàn hát - vừa hát thờ, và để “các cụ bên ấy cùng nghe vui chung”. Hai họ vui vầy, tưng bừng. Nhưng chỉ hai họ là vui những nỗi vui ăn uống, đàn hát ấy, mà cô dâu chú rể thì mỗi người lại vui, buồn ra một thể khác. Chú rể thủ lắm, hả hê, sung sướng, như mở cờ trong bụng. Bởi vì khắp nhà mấy hôm nay ồn lên, ken ních những người. Lại đốt pháo, mổ bò. Các bạn chú rể kéo đến chơi đầy sân, đầy vườn. Cả những đứa mọi khi vẫn thù, vẫn dã nhau với chú, bây giờ cũng theo người nhà len lén đến ăn cỗ. Song chú rể rộng lượng, chẳng để ý gì. Với ai, chú cũng cười. Trong túi chú xủng xoẻng tiếng tiền. Chú đi nhặt pháo xì, đánh hú, ngồi xem thui bò. Và chú nhảy tâng tâng. Có gì đâu. Ấy là một thằng nhãi, vừa chẵn mười tuổi. Người quen vẫn gọi nó là cu Phúc. Bố mẹ nó, ông bà xã Ngưỡng lấy vợ cho nó. Vợ nó là cái Ngói, con ông bà hương Cải. Cái Ngói mười hai tuổi Không bao giờ ai lại có lúc nghĩ rằng chúng nó còn non nớt quá. Người ta chỉ biết so đôi, hợp tuổi thế là có những người khăn đóng áo dài bưng đến nhà cái Ngói một mâm chè mận.
Hãy luôn nhớ cảm ơn và vote 5*
nếu câu trả lời hữu ích nhé!
Đáp án:
Nhân vật Phúc trong đoạn trích được xây dựng như một đứa trẻ hồn nhiên nhưng lại là nạn nhân của hủ tục tảo hôn. Mới tròn mười tuổi, Phúc chưa hề ý thức được ý nghĩa của hôn nhân mà chỉ háo hức trước không khí náo nhiệt của đám cưới. Em "hả hê, sung sướng", thích thú vì nhà đông người, được đốt pháo, xem thui bò, nhặt pháo xì, đánh hú và trong túi có tiền kêu "xủng xoẻng". Những niềm vui ấy hoàn toàn là niềm vui của một cậu bé vô tư, không phải niềm hạnh phúc của một người trưởng thành bước vào cuộc sống lứa đôi. Qua việc khắc họa Phúc với những cử chỉ hồn nhiên, ngây thơ, tác giả đã tạo nên sự đối lập đầy xót xa giữa tuổi thơ trong sáng và vai trò "chú rể" quá sức đối với em. Đó cũng là lời tố cáo sâu sắc hủ tục ép duyên, tảo hôn từng tồn tại trong xã hội cũ, khi quyền được học tập, vui chơi và lớn lên tự nhiên của trẻ em bị tước đoạt bởi những quan niệm lạc hậu. Nhân vật Phúc vì thế không chỉ gợi lên tiếng cười chua chát mà còn khơi dậy niềm thương cảm, khiến người đọc nhận ra giá trị của một tuổi thơ trọn vẹn và quyền được sống đúng với lứa tuổi của mỗi con người.
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
![]()
Đoạn trích trên đã khắc họa một cách chân thực và đầy xót xa nhân vật Phúc – một chú rể "con nít" trong bối cảnh hủ tục tảo hôn của xã hội cũ. Phúc hiện lên trước hết là một đứa trẻ hoàn toàn ngây thơ, chưa hề có ý niệm gì về trách nhiệm của một người chồng hay ý nghĩa của hôn nhân. Niềm vui của em trong ngày cưới không phải là hạnh phúc lứa đôi mà là cái vui của một "thằng nhãi vừa chẵn mười tuổi" khi thấy nhà đông vui, được ăn ngon, xem thui bò, lượm pháo xịt và túi quần "xủng xoẻng tiếng tiền". Hành động "nhảy tâng tâng", cười với tất cả mọi người, kể cả những đứa trẻ vốn ghét mình, đã lột tả trọn vẹn sự hồn nhiên, vô tư đến đáng thương của em. Đằng sau tiếng cười rộn rã và sự hân hoan trẻ con ấy là một bi kịch lớn lao được nhà văn phản ánh một cách gián tiếp. Sự ngây thơ của Phúc tương phản gay gắt với quyết định hệ trọng của cuộc đời mà cha mẹ đã đặt lên vai em. Qua nhân vật Phúc, tác giả không chỉ phê phán hủ tục tảo hôn, "cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy" đầy vô lý của xã hội phong kiến, mà còn bày tỏ niềm cảm thương sâu sắc cho những đứa trẻ bị tước đoat tuổi thơ, bị biến thành quân cờ trong những tính toán của người lớn.
E gửi ạ, nếu hay cho cảm ơn, 5 sao và câu trả lời hay nht nhé
-baongan4512-
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
Bảng tin