

Viết bài văn phân tích tác phẩm " Bà tôi " của Xuân Quỳnh trích từ "Thì ra bà tôi lâu nay ... tắt lúc nào" theo dàn ý sau:
Mở bài: Dẫn dắt + giới thiệu tác giả + giới thiệu tác phẩm+ khái quát chủ đề và giá trị nghệ thuật
Thân bài:
1. Nêu chủ đề và ý nghĩa chủ đề
2. phân tích các khía cạnh nghệ thuật:
- Phân tích lựa chọn ngôi kể
- cách xây dựng nhân vật qua việc lựa chọn phù hợp với chủ đề, qua hoạt động và việc làm cụ thể, qua lời nói và đối thoại, qua thay đổi trong nhận thức và thái độ, qua chi tiết đời thường và giàu sức gợi → đánh giá nghệ thuật
- xây dựng cốt truyện
- nghệ thuật xây dựng tình huống truyện
- ngôn ngữ kể chuyện
- chi tiết tiêu biểu
Kết bài: khẳng định lại giá trị chủ đề và giá trị nghệ + rút ra bài học
Hãy luôn nhớ cảm ơn và vote 5*
nếu câu trả lời hữu ích nhé!
Bài văn nè bạn vote giùm mình nha (Mình viết mệt lắm á cảm ơn bạn nhiều)
Tình cảm gia đình, đặc biệt là tình bà cháu, luôn là một trong những nguồn cảm hứng thiêng liêng và bền vững nhất trong văn học Việt Nam. Nếu như trong thơ ca, ta từng thổn thức với hình ảnh bếp lửa sưởi ấm những năm tháng tuổi thơ của Bằng Việt, thì trong văn xuôi, Xuân Quỳnh lại chạm đến trái tim độc giả bằng những trang viết vô cùng giản dị, chân thực. Tác giả Xuân Quỳnh không chỉ nổi tiếng với những vần thơ tình nồng nàn mà còn sở hữu một tâm hồn nhạy cảm, tinh tế khi viết về những điều bình dị quanh mình. Đoạn trích "Bà tôi", bắt đầu từ câu "Thì ra bà tôi lâu nay..." cho đến khi ngọn lửa "tắt lúc nào", là một minh chứng tiêu biểu cho phong cách ấy. Tác phẩm đã khắc họa thành công tình yêu thương bao la, sự hy sinh thầm lặng của người bà và sự thức tỉnh muộn màng đầy xúc động của người cháu, tạo nên một chỉnh thể hoàn hảo giữa chủ đề nhân văn sâu sắc và các giá trị nghệ thuật đặc sắc.
Đoạn trích tập trung thể hiện chủ đề về sự ngợi ca tình mẫu tử, tình bà cháu thiêng liêng và lòng biết ơn đối với sự hy sinh thầm lặng của thế hệ đi trước. Ý nghĩa của chủ đề này không chỉ dừng lại ở việc bày tỏ lòng kính yêu với người bà cụ thể, mà rộng hơn, nó chạm đến quy luật tâm lý chung của con người, đó là sự thức tỉnh của người cháu khi nhận ra những giá trị khuất lấp phía sau những công việc thường nhật. Qua đó, tác phẩm gửi gắm thông điệp sâu sắc về sự thấu hiểu rằng tình yêu thương đôi khi không nằm ở những điều cao siêu, mà hiện hữu ngay trong căn bếp bập bùng khói lửa, trong dáng hình gầy gò và những lo toan không lời của bà.
Để truyền tải trọn vẹn chủ đề ấy, Xuân Quỳnh đã khéo léo sử dụng ngôi kể thứ nhất xưng "tôi". Việc lựa chọn ngôi kể này mang lại hiệu quả nghệ thuật rất lớn, tạo nên một giọng điệu tự nhiên, chân thật giống như một lời tự sự, bộc bạch từ chính góc nhìn bên trong của người trong cuộc, giúp người đọc dễ dàng đồng điệu với dòng cảm xúc, tâm trạng và những suy nghĩ thầm kín của nhân vật cháu khi chứng kiến và cảm nhận về bà. Bên cạnh đó, cách xây dựng nhân vật cũng vô cùng tinh tế và sống động. Nhân vật người bà được đặt trong không gian quen thuộc của căn bếp, bóng tối và ngọn lửa, hoàn toàn đồng nhất với chủ đề về sự hy sinh thầm lặng. Bà gắn liền với những hoạt động và việc làm cụ thể mang tính lặp đi lặp lại như nhóm bếp, lo toan từng bữa cơm, thu vén mọi việc trong gia đình một cách âm thầm, đều đặn đến mức người xung quanh dễ coi đó là điều dĩ nhiên. Lời nói và đối thoại của bà thường ngắn ngủi, mộc mạc, luôn hướng sự quan tâm đến con cháu chứ hiếm khi nói về sự mệt mỏi của bản thân. Sự xuất sắc trong ngòi bút của tác giả còn thể hiện qua sự thay đổi trong nhận thức và thái độ của nhân vật "tôi". Ban đầu, người cháu đón nhận sự chăm sóc của bà như một thói quen tự nhiên, nhưng ở đoạn trích này, cái nhìn ấy đã chuyển từ chỗ vô tình sang thấu suốt, thể hiện qua việc nhận ra "thì ra lâu nay..." – một sự giật mình tự trách và đầy thương xót. Những chi tiết đời thường và giàu sức gợi như đôi bàn tay nhăn nheo, dáng lưng còng gầy guộc của bà dưới ánh lửa bập bùng đã giúp hình ảnh người bà hiện lên vừa cụ thể, vừa mang tính biểu tượng cho người phụ nữ Việt Nam muôn đời: tần tảo, chịu thương chịu khó mà không cần lý tưởng hóa bằng những từ ngữ đao to búa lớn.
Sự thành công của đoạn trích còn nằm ở nghệ thuật xây dựng cốt truyện và tình huống. Cốt truyện khá đơn giản, không có những xung đột thắt nút hay mở nút gay cấn mà đi theo mạch cảm xúc và nhận thức của nhân vật "tôi", giúp tác phẩm tập trung tối đa vào chiều sâu tâm lý, biến những lát cắt của cuộc sống đời thường thành những tầng sâu ý nghĩa. Tình huống truyện mang tính thức tỉnh tâm lý khi nhân vật "tôi" quan sát bà trong một không gian và thời gian cụ thể. Chính việc chứng kiến sự chuyển biến từ ánh sáng của ngọn lửa sang bóng tối, từ sự ấm áp sang cái lạnh khi bếp tắt đã đẩy nhân vật vào tình huống đối diện với thực tế rằng bà đang già đi, thời gian của bà không còn nhiều, tạo nên độ nén cảm xúc rất cao. Tất cả được bao bọc trong một ngôn ngữ kể chuyện đậm chất tự sự nhưng giàu chất thơ, giản dị, gần gũi với lời ăn tiếng nói hàng ngày với nhịp điệu câu văn chậm rãi, lắng đọng. Đặc biệt, chi tiết ngọn bếp và hình ảnh ngọn lửa "tắt lúc nào" là chi tiết nghệ thuật tiêu biểu nhất, ngọn lửa không chỉ là công cụ nấu nướng mà là biểu tượng cho hơi ấm, cho sự sống và tình yêu thương mà bà thắp lên, và khi nó tắt đi, nó gợi sự hụt hẫng, như một lời cảnh báo về sự hữu hạn của đời người.
Tóm lại, đoạn trích "Bà tôi" của Xuân Quỳnh đã khẳng định một giá trị chủ đề sâu sắc và nhân văn về tình cảm gia đình, đồng thời ghi dấu ấn nghệ thuật tinh tế qua ngôi kể chân thực, xây dựng nhân vật giàu sức gợi và chi tiết nghệ thuật đắt giá. Tác phẩm không chỉ là một lời tri ân muộn màng của tác giả gửi đến người bà kính yêu, mà còn rút ra cho mỗi chúng ta một bài học cuộc sống vô cùng thấm thía: hãy học cách quan sát, thấu hiểu và trân trọng những người thân yêu ngay khi họ còn ở bên cạnh, đừng để sự vô tâm của tuổi trẻ làm tổn thương hoặc bỏ lỡ những giá trị thiêng liêng cốt lõi của gia đình.
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
Bảng tin