

Hãy luôn nhớ cảm ơn và vote 5*
nếu câu trả lời hữu ích nhé!
Đáp án+Giải thích các bước giải:
`color{pink}{***duong58896***}`
`Bạn tham khảo nha : `
Bài làm
Trong hành trình khôn lớn của mỗi người, cuộc đời sẽ đưa ta đi qua nhiều vòng tay ấm áp. Có ông bà, cha mẹ và cả những người thầy cô luôn tận tình dìu dắt. Thế nhưng, nếu phải gọi tên người em yêu thương và tôn kính nhất, đó chắc chắn là mẹ. Mẹ không chỉ là người ban cho em hình hài, mà còn là ánh sáng soi đường, là chốn về an yên nhất mỗi khi giông bão cuộc đời ghé qua.
Năm nay mẹ em đã ngoài bốn mươi tuổi – cái tuổi mà những vất vả của cuộc sống đã bắt đầu hằn lên khuôn mặt. Mẹ có vóc dáng mảnh khảnh, cao gầy vì suốt ngày tần tảo lo toan cho gia đình. Khuôn mặt mẹ hình trái xoan hiền từ, nổi bật là đôi mắt đen láy, lúc nào nhìn em cũng ngập tràn sự bao dung và trìu mến. Tuy nhiên, ở khóe mắt mẹ đã xuất hiện vài nếp nhăn mỗi khi cười. Mái tóc mẹ dài ngang lưng, đen mượt và thoang thoảng mùi hương lá bưởi, bồ kết mộc mạc. Đẹp nhất đối với em chính là nụ cười của mẹ; mỗi khi mẹ cười, cả khuôn mặt như bừng sáng, xua tan đi mọi mệt mỏi trong em. Nhưng điều làm em xúc động nhất là đôi bàn tay mẹ – đôi bàn tay thô ráp, có vài vết chai sần vì quanh năm làm lụng, nhưng lại là đôi bàn tay ấm áp nhất ôm ấp em mỗi đêm đông.
Mẹ em là một người phụ nữ vô cùng đảm đang, hiền thục và giàu lòng nhân ái. Hằng ngày, mẹ luôn là người thức dậy sớm nhất nhà để chuẩn bị bữa sáng thơm ngon, tươm tất cho cả gia đình và chuẩn bị quần áo cho em đi học. Dù công việc ở cơ quan rất bận rộn và áp lực, nhưng khi trở về nhà, mẹ lại tất bật với việc dọn dẹp, cơm nước mà chẳng một lời than vãn. Mẹ nấu ăn rất ngon, những món ăn giản dị của mẹ luôn chứa đựng hương vị gia đình hạnh phúc. Không chỉ chăm lo cho gia đình, mẹ còn rất tốt bụng với hàng xóm láng giềng. Ai gặp khó khăn mẹ cũng sẵn sàng giúp đỡ bằng cả tấm lòng, vì thế mẹ luôn được mọi người xung quanh yêu mến và kính trọng.
Em vẫn nhớ như in một kỷ niệm năm ngoái, khi em bị sốt cao xuất huyết phải nhập viện vào giữa đêm. Bố đi công tác xa, chỉ có một mình mẹ lo liệu. Suốt ba ngày đêm ở viện, mẹ gần như không chợp mắt. Mẹ vừa lo thủ tục giấy tờ, vừa túc trực bên giường bệnh để thay khăn chườm trán, bón từng thìa cháo, thìa sữa cho em. Trong cơn mơ màng vì sốt, em vẫn cảm nhận được bàn tay mát rượi của mẹ xoa lưng và nghe thấy tiếng thở dài đầy lo lắng của mẹ. Đến khi em hạ sốt và tỉnh táo lại, nhìn thấy mắt mẹ thâm quầng, khuôn mặt hốc hác đi trông thấy, em đã khóc vì thương mẹ. Lúc đó, mẹ chỉ ôm em vào lòng và bảo: "Con khỏe lại là mẹ hết mệt rồi". Kỷ niệm ấy khiến em càng thấu hiểu tình yêu thương bao la, vô điều kiện mà mẹ dành cho em.
Mẹ chính là vầng thái dương ấm áp, là nguồn sáng kỳ diệu soi rọi cho mỗi bước chân em đi. Đối với em, mẹ là người phụ nữ tuyệt vời nhất và không ai có thể thay thế được. Em tự hứa với bản thân sẽ luôn chăm ngoan, học tập thật giỏi, vâng lời ông bà, cha mẹ để không phụ công ơn sinh thành và dưỡng dục to lớn của mẹ. Em chỉ mong sao mẹ luôn mạnh khỏe, hạnh phúc và mãi mãi ở bên cạnh, chứng kiến em trưởng thành mỗi ngày.
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
Bảng tin