

giúp em làm văn nghị luận văn học với ạ ,
Anh/chị hãy viết bài văn phân tích chủ đề và những đặc sắc về nghệ thuật của bài thơ Buổi gặt chiều(Anh thơ) Mặt trời lặn, mây còn tươi ráng đỏ,
Cò từng đàn bay trắng cánh đồng xa.
Tiếng diều sáo véo von cùng tiếng gió,
Hoà nhịp nhàng giọng ả hái dâu ca.
Trong đồng lúa tươi vàng bông rủ chín,
Những trai tơ từng bọn gặt vui cười.
Cùng trong lúc ông già che nón kín,
Ngồi đầu bờ hút thuốc thổi từng hơi.
Trên đê trắng, chỏm đầu phơ phất gió,
Lũ cu con mê mải chạy theo diều.
Bỏ mặc cả trâu bò nằm vệ cỏ,
Mắt mơ màng trong gợn gió hiu hiu
Hãy luôn nhớ cảm ơn và vote 5*
nếu câu trả lời hữu ích nhé!
Đáp án:
Giải thích các bước giải:
Mở đầu bài thơ là khung cảnh thiên nhiên lúc chiều tà đầy màu sắc và âm thanh:
“Mặt trời lặn, mây còn tươi ráng đỏ,
Cò từng đàn bay trắng cánh đồng xa.”
Không gian buổi chiều hiện lên thật rộng lớn và yên bình. Hình ảnh “mặt trời lặn” báo hiệu một ngày sắp kết thúc, nhưng thiên nhiên vẫn rực rỡ bởi “ráng đỏ” còn vương trên nền trời. Cánh cò trắng bay giữa cánh đồng xa tạo nên nét đẹp quen thuộc của làng quê Việt Nam. Chỉ với vài nét chấm phá, nhà thơ đã dựng nên một bức tranh thiên nhiên giàu màu sắc và sức sống.
Không chỉ có hình ảnh, bức tranh quê còn tràn đầy âm thanh:
“Tiếng diều sáo véo von cùng tiếng gió,
Hoà nhịp nhàng giọng ả hái dâu ca.”
Tiếng sáo diều ngân vang trong gió gợi cảm giác thanh bình, êm đềm. Đặc biệt, tiếng hát của người lao động đã khiến khung cảnh quê hương thêm vui tươi, sống động. Âm thanh thiên nhiên và con người hòa quyện với nhau tạo nên nhịp điệu nhẹ nhàng, ấm áp của cuộc sống nông thôn.
Bức tranh lao động mùa gặt tiếp tục được khắc họa đầy sinh động:
“Trong đồng lúa tươi vàng bông rủ chín,
Những trai tơ từng bọn gặt vui cười.”
Cánh đồng lúa chín vàng tượng trưng cho sự no đủ, trù phú. Hình ảnh những chàng trai trẻ “gặt vui cười” cho thấy niềm vui lao động và sức sống khỏe khoắn của con người quê hương. Lao động hiện lên không vất vả mà đầy niềm vui, tiếng cười.
Bên cạnh đó, nhà thơ còn chú ý đến những hình ảnh bình dị, đời thường:
“Cùng trong lúc ông già che nón kín,
Ngồi đầu bờ hút thuốc thổi từng hơi.”
Hình ảnh ông già ngồi nghỉ nơi đầu bờ tạo cảm giác thanh thản, yên bình. Nhịp sống nơi thôn quê diễn ra chậm rãi, nhẹ nhàng. Nhà thơ như đang quan sát và ghi lại từng khoảnh khắc rất đỗi quen thuộc của làng quê Việt Nam.
Khổ thơ cuối tiếp tục làm nổi bật vẻ đẹp hồn nhiên của cuộc sống nông thôn:
“Trên đê trắng, chỏm đầu phơ phất gió,
Lũ cu con mê mải chạy theo diều.”
Hình ảnh trẻ nhỏ chạy theo cánh diều gợi lên tuổi thơ trong sáng, vô tư. Không gian làng quê trở nên gần gũi và giàu sức sống hơn bao giờ hết. Câu thơ cuối:
“Bỏ mặc cả trâu bò nằm vệ cỏ,
Mắt mơ màng trong gợn gió hiu hiu”
đã khép lại bài thơ bằng cảm giác thư thái, bình yên. Tất cả như chìm trong làn gió chiều dịu nhẹ của quê hương.
Bên cạnh nội dung đặc sắc, bài thơ còn thành công ở nhiều phương diện nghệ thuật. Trước hết là nghệ thuật miêu tả giàu chất hội hoạ. Nhà thơ sử dụng nhiều màu sắc hài hòa như “ráng đỏ”, “trắng”, “vàng”, tạo nên một bức tranh quê đầy sức sống. Hệ thống âm thanh phong phú như tiếng sáo diều, tiếng gió, tiếng hát giúp bài thơ thêm sinh động. Ngôn ngữ thơ giản dị, mộc mạc nhưng giàu hình ảnh và cảm xúc. Ngoài ra, việc kết hợp giữa tả cảnh và tả người khiến bức tranh quê vừa chân thực vừa đậm chất trữ tình.
Qua bài thơ Buổi gặt chiều, Anh Thơ đã thể hiện tình yêu sâu nặng với quê hương và cuộc sống lao động nơi thôn quê. Bài thơ không chỉ giúp người đọc cảm nhận vẻ đẹp thanh bình của làng quê Việt Nam mà còn gợi lên tình yêu thiên nhiên, yêu cuộc sống giản dị và yên ả của quê hương đất nước.
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
Trong dòng chảy của thơ ca Việt Nam hiện đại, Anh Thơ là một gương mặt tiêu biểu với hồn thơ nhẹ nhàng, tinh tế và giàu chất hội họa. Thơ bà thường hướng ngòi bút về những cảnh sắc bình dị nơi làng quê Bắc Bộ, từ đó khắc họa vẻ đẹp thanh bình của cuộc sống thôn quê. Bài thơ Buổi gặt chiều là một bức tranh đồng quê giàu sức sống, tái hiện khung cảnh lao động và sinh hoạt yên ả của người nông dân trong buổi chiều mùa gặt. Qua đó, tác giả thể hiện tình yêu tha thiết với thiên nhiên và cuộc sống làng quê Việt Nam, đồng thời cho thấy nhiều đặc sắc nghệ thuật độc đáo.
Trước hết, bài thơ làm nổi bật chủ đề ca ngợi vẻ đẹp thanh bình, trù phú của làng quê Việt Nam trong buổi chiều mùa gặt, đồng thời thể hiện niềm yêu mến sâu sắc của nhà thơ đối với cuộc sống lao động bình dị của người dân quê.
Mở đầu bài thơ là bức tranh thiên nhiên rộng lớn, khoáng đạt khi hoàng hôn buông xuống:
“Mặt trời lặn, mây còn tươi ráng đỏ,
Cò từng đàn bay trắng cánh đồng xa.”
Khung cảnh buổi chiều hiện lên đầy màu sắc với ánh ráng đỏ còn vương trên nền trời, những cánh cò trắng chao nghiêng giữa không gian đồng quê. Chỉ bằng vài nét phác họa, nhà thơ đã tạo nên một bức tranh thiên nhiên vừa nên thơ vừa giàu sức gợi. Sự hòa phối giữa sắc đỏ của mây chiều và màu trắng của cánh cò khiến không gian trở nên sống động, có chiều sâu và mang vẻ đẹp thanh bình đặc trưng của làng quê Việt Nam.
Không chỉ có hình ảnh, bức tranh chiều quê còn ngân vang âm thanh đầy sức sống:
“Tiếng diều sáo véo von cùng tiếng gió,
Hoà nhịp nhàng giọng ả hái dâu ca.”
Âm thanh tiếng sáo diều “véo von” hòa cùng tiếng hát của cô gái hái dâu đã làm cho không gian làng quê trở nên gần gũi, đậm chất trữ tình. Đó không chỉ là âm thanh của thiên nhiên mà còn là âm thanh của cuộc sống lao động vui tươi, yên bình. Qua đó, người đọc cảm nhận được nhịp sống thôn quê tuy giản dị nhưng chan chứa niềm vui.
Ở khổ thơ tiếp theo, tác giả hướng ngòi bút vào bức tranh lao động mùa gặt:
“Trong đồng lúa tươi vàng bông rủ chín,
Những trai tơ từng bọn gặt vui cười.”
Hình ảnh đồng lúa chín vàng gợi lên sự no đủ, trù phú của quê hương. Giữa không gian ấy là hình ảnh “những trai tơ” gặt lúa trong tiếng cười vui vẻ, cho thấy tinh thần lao động hăng say, khỏe khoắn của người nông dân. Không khí mùa gặt không hề vất vả nặng nề mà trái lại mang vẻ tươi vui, đầy sức sống.
Điểm nhìn của nhà thơ tiếp tục mở rộng với hình ảnh ông già ngồi hút thuốc bên bờ ruộng:
“Cùng trong lúc ông già che nón kín,
Ngồi đầu bờ hút thuốc thổi từng hơi.”
Một chi tiết rất đời thường nhưng giàu tính tạo hình đã khiến bức tranh làng quê trở nên chân thực hơn. Dáng ngồi ung dung của ông già gợi cảm giác thanh thản, bình yên sau những giờ lao động.
Khổ thơ cuối khép lại bằng hình ảnh tuổi thơ nơi làng quê:
“Trên đê trắng, chỏm đầu phơ phất gió,
Lũ cu con mê mải chạy theo diều.”
Hình ảnh trẻ nhỏ chạy theo cánh diều gợi lên vẻ hồn nhiên, vô tư của tuổi thơ thôn quê. Không gian trở nên mềm mại, yên ả hơn qua những “gợn gió hiu hiu”, đàn trâu bò thong thả nằm ăn cỏ. Tất cả tạo nên một nhịp sống chậm rãi, thanh bình và đầy chất thơ.
Bên cạnh nội dung giàu ý nghĩa, bài thơ còn ghi dấu ấn bởi nhiều đặc sắc nghệ thuật nổi bật.
Trước hết là nghệ thuật miêu tả giàu tính hội họa. Nhà thơ sử dụng hàng loạt hình ảnh giàu màu sắc: “ráng đỏ”, “cánh đồng xa”, “lúa tươi vàng”, “đê trắng”… khiến bài thơ như một bức tranh quê nhiều gam màu hài hòa. Người đọc không chỉ cảm nhận bằng trí tưởng tượng mà còn như đang trực tiếp ngắm nhìn cảnh vật.
Ngoài ra, nghệ thuật phối hợp nhiều giác quan cũng tạo nên sức hấp dẫn cho bài thơ. Không chỉ có màu sắc mà còn có âm thanh: tiếng sáo diều, tiếng gió, tiếng hát; có cả nhịp điệu của hoạt động lao động và sinh hoạt đời thường. Nhờ đó, bức tranh quê hiện lên sinh động, có hồn.
Ngôn ngữ thơ của Anh Thơ giản dị, mộc mạc mà giàu sức gợi, mang đậm hơi thở của làng quê Bắc Bộ. Thể thơ tám chữ với nhịp điệu nhẹ nhàng, uyển chuyển góp phần tạo nên âm hưởng êm đềm, phù hợp với khung cảnh chiều quê thanh bình.
Có thể nói, Buổi gặt chiều là một bài thơ giàu giá trị nội dung và nghệ thuật. Qua bức tranh quê yên bình trong buổi chiều mùa gặt, Anh Thơ không chỉ khắc họa vẻ đẹp của thiên nhiên và con người lao động mà còn gửi gắm tình yêu sâu nặng với quê hương đất nước. Bài thơ để lại trong lòng người đọc những rung cảm nhẹ nhàng, giúp ta thêm trân trọng vẻ đẹp bình dị mà thân thương của làng quê Việt Nam.
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
Bảng tin