

Đọc văn bản sau và thực hiện các yêu cầu:
(Lược phần đầu: Người nhà Dung đi nước ngoài, Dung sang ở với ông ngoại. Ban đầu Dung không hòa nhập được với cuộc sống mới, than thở với mẹ và người mẹ khuyên cố gắng chăm ông thay mẹ…)
“Dung anh ách lái xe về nhà ngoại, cậu đi để lại chiếc Chaly màu xanh, Dung dùng đi học. Hồi sáng này, ông ngoại dắt xe ra đến cửa Dung hỏi:
- Ngoại định đi đâu
- Ông lên quận một chút.
Dung ngăn:
- Thôi, ngoại già rồi, không nên lái xe, có đi, con chở ông đi.
Ông tỏ vẻ giận, quầy quả vào nhà. Ôi, người già sao mà khổ đến vậy.
Thế nghĩa là có hai thế giới ở trong ngôi nhà. Thế giới của ông là mấy ông bạn già, là mấy chồng nhựt báo, là cái radio đâu hồi còn đánh nhau, là trầm tư suy ngẫm, là mảnh sân hoa trái. Thế giới của Dung là tiếng nhạc gào thét xập sinh, là sắc màu xanh đỏ, là quả đất như nằm gọn trong bàn tay. Sáng nó dậy thật sớm để nấu cơm, sau đó đi học, chiều lại học, buổi tối nó vù xe đến bạn chơi hoặc về nhà nghe mấy đứa em cãi nhau ỏm tỏi. Hai thế giới vừa giành giựt vừa hoà tan nhau.
Mặc dầu Dung đang ở trong thế giới của ông, mà không biết mình đang chìm dần vào đấy (…)
Có những sự thay đổi Dung không thể ngờ được. Bây giờ mỗi đêm Dung trở mình nghe ông ngoại ho khúc khắc. Nghe cây mai nhỏ nứt mình, nảy chồi Dung nghiện hương trầm tối tối ông thắp lên bàn thờ bà ngoại. Lắm khi lũ em Dung sang, chúng nó phá phách quậy tung cả lên, Dung mắng, chúng nó trề môi “Chị hai khó như một bà già”, Dung giật mình. Có lẽ quen với cái tĩnh lặng trong sân mà mỗi chiều Dung giúp ông tưới cây, cái khoảng không xanh lạc lõng trong khói bụi, đâu đó, trên tàng me già, dăm chú chim hót líu lo Dung quen dáng ông ngoại với mái tóc bạc, với đôi mắt hõm, cái cằm vuông, quen mỗi tháng một lần cọc cạch lên phường lương hưu. Có một điều Dung ngày càng nhận ra tiếng ho của ông ngày càng khô và rời rạc như lời kêu cứu. Chủ nhật Dung cắm cúi lau chùi bên dàn karaoke phủ bụi, ông đứng lên nheo mắt:
- Sao con không hát, con hát rất hay mà- Dung thoáng ngỡ ngàng, nó hỏi:
- Ngoại có thích nghe không?
Rồi mở máy. Hôm ấy Dung rất vui, lần đầu tiên nó hát cho riêng ông nghe và quan trọng nhất là ông đã ngồi lại đấy, gật gù.
[…] Hết mùa me dốt, ông cháu Dung nhặt là mai đón Tết. Cậu gửi thư và quà về. Ông ôm chầm lấy thư bảo Dung.
- Con đọc ngoại nghe.
Dung đọc một lèo, lúc ngước lên đã thấy mắt ông đỏ rưng. Ông đến bàn thờ bà, đốt nén hương, mùi trầm ngào ngạt, Dung hỏi:
- Ngoại thương cậu như vậy, sao không theo cậu?
Ông trìu mến:
- Ngoại muốn mỗi năm cùng con đón giao thừa và nghe con hát”.
(Nguyễn Ngọc Tư, trích Ông ngoại, NXB trẻ 2001)
Câu 1. (0.5 điểm) Xác định ngôi kể trong đoạn trích trên.
Câu 2. (0.5 điểm) Theo đoạn trích, thế giới của ông và thế giới của Dung có mối quan hệ với nhau như thế nào?
Câu 4. (1.0 điểm) Nêu ý nghĩa của chi tiết “Ngoại muốn mỗi năm cùng con đón giao thừa và nghe con hát”.
Các bạn giúp mình với ạ
Hãy luôn nhớ cảm ơn và vote 5*
nếu câu trả lời hữu ích nhé!
Đáp án:
$1$. Ngôi kể: ngôi thứ ba.
$2$. Mối quan hệ trong thế giới của hai ông cháu là hai thế giới "vừa giành giựt, vừa hoà tan nhau", là hai thế giới đối lập, khác biệt với nhau những cùng tồn tại trong một ngôi nhà. Một nơi là thế giới với những ông bạn già, tờ báo, radio, sân hoa của ông. Một cõi là thế giới cùng những tiếng nhạc, sắc màu, quả đất trong bàn tay của Dung. Dù có sự khác biệt nhưng tất cả chúng đều hiện diện dưới mái nhà hai ông cháu.
$3$. Câu nói “Ngoại muốn mỗi năm cùng con đón giao thừa và nghe con hát” của người ông mang theo một ý nghĩa về lòng yêu thương và sự thấu hiểu, chấp nhận hoà tan vào thế giới kia. Những câu hát của Dung như là sợi dây nối lại tình ông cháu, như chất keo dính kết lại hai thế giới đã từng "giành giựt" nhau kia để trở nên "hoà tan" vào nhau. Ông muốn mỗi năm đều có thể đón năm mới, nghe tiếng ca hát trong trẻo của cháu, như là cách để ở bên cạnh trao cho Dung tình cảm gia đình, và xoá đi những khoảng cách trước kia, để khiến thế giới của ông thành của Dung và của Dung trở thành thế giới của mình.
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
Bảng tin