

Đọc đoạn trích sau và trả lời câu hỏi:
“Tiếng trống thu không trên cái chòi của huyện nhỏ; từng tiếng một vang ra để gọi buổi chiều. Phương tây đỏ rực như lửa cháy và những đám mây ánh hồng như những hòn than sắp tàn. Dãy tre làng trước mặt đen lại và cắt hình rõ rệt trên nền trời.
Chiều, chiều rồi. Một chiều êm ả như ru, văng vẳng tiếng ếch nhái kêu ran ngoài đồng ruộng theo gió nhẹ đưa vào. Trong cửa hàng hơi tối, muỗi đã bắt đầu vo ve. Liên ngồi yên lặng bên mấy quả thuốc sơn đen; đôi mắt chị bóng tối ngập đầy dần và cái buồn của buổi chiều quê thấm thía vào tâm hồn ngây thơ của chị; Liên không hiểu sao, nhưng chị thấy lòng buồn man mác trước cái giờ khắc của ngày tàn.
- Em thắp đèn lên chị Liên nhé?
Nghe tiếng An, Liên đứng dậy trả lời:
- Hẵng thong thả một lát nữa cũng được. Em ra ngồi đây với chị kẻo ở trong ấy muỗi.
An bỏ bao diêm xuống bàn cùng chị ra ngoài chõng ngồi; chiếc chõng nan lún xuống và kêu cót két.
- Cái chõng này sắp gãy rồi chị nhỉ?
- Ừ để rồi chị bảo mẹ mua cái khác thay vào.
Hai chị em gượng nhẹ ngồi yên nhìn ra phố. Các nhà đã lên đèn cả rồi, đèn treo trong nhà bác phở Mĩ, đèn hoa kì leo lét trong nhà ông Cửu, và đèn dây sáng xanh trong hiệu sách… Những nguồn ánh sáng ấy đều chiếu ra ngoài phố khiến cát lấp lánh từng chỗ và đường mấp mô thêm vì những hòn đá nhỏ một bên sáng một bên tối.
Chợ họp giữa phố đã vãn từ lâu. Người về hết và tiếng ồn ào cũng mất. Trên đất chỉ còn rác rưởi, vỏ bưởi, vỏ thị, lá nhãn và lá mía. Một mùi âm ẩm bốc lên, hơi nóng của ban ngày lẫn với mùi cát bụi quen thuộc quá, khiến chị em Liên tưởng là mùi riêng của đất, của quê hương này. Một vài người bán hàng về muộn đang thu xếp hàng hóa, đòn gánh đã xỏ sẵn vào quang rồi, họ còn đứng nói chuyện với nhau ít câu nữa.
Mấy đứa trẻ con nhà nghèo ở ven chợ cúi lom khom trên mặt đất đi lại tìm tòi. Chúng nhặt nhạnh thanh nứa, thanh tre hay bất cứ cái gì đó có thể dùng được của các người bán hàng để lại. Liên trông thấy động lòng thương nhưng chính chị cũng không có tiền để mà cho chúng nó.’’
(Trích “Hai đứa trẻ”, Tuyển tập Thạch Lam, NXB Văn học, 2004)
Câu 1. Đoạn trích trên sử dụng ngôi kể nào?
Câu 2. Âm thanh nào không xuất hiện trong đoạn trích trên?
A.Tiếng trống thu không. B.Tiếng ếch nhái.
C.Tiếng chuông. D.Tiếng muỗi vo ve.
Câu 3. Cảnh chợ tàn được tác giả miêu tả qua những chi tiết nào?
Câu 4. Đoạn trích trên, điểm nhìn trần thuật được đặt vào nhân vật nào?
Câu 5. Tác giả đã sử dụng biện pháp tu từ nào trong câu: “Tiếng trống thu không trên cái chòi của huyện nhỏ; từng tiếng một vang ra để gọi buổi chiều.’’
Câu 6. Thạch Lam là thành viên của nhóm văn học nào?
Câu 7. Tình cảm của nhà văn thể hiện qua đoạn trích trên là gì?
Câu 8. Từ tượng hình có trong câu văn nào ?
Trả lời câu hỏi/ Thực hiện yêu cầu:
Câu 9. Nêu cảm nhận của em về nhân vật Liên qua đoạn trích trên.
Câu 10. Từ nội dung của đoạn trích trên, em hãy viết đoạn văn ( từ 4-5 câu) về lòng nhân ái trong xã hội ngày nay. Không cần giải thích rườm rà, cần đáp án là chính=))
Hãy luôn nhớ cảm ơn và vote 5*
nếu câu trả lời hữu ích nhé!
Đáp án:
Giải thích các bước giải:
Câu 1
Đoạn trích sử dụng ngôi kể thứ ba.
Cách nhận ra:
Người kể giấu mình, gọi tên nhân vật là “Liên”, “An”, “chị em Liên”, không xưng “tôi”.
Câu 2
Đáp án đúng: C. Tiếng chuông
Vì:
Trong đoạn có:
“Tiếng trống thu không”
“tiếng ếch nhái kêu ran”
“muỗi đã bắt đầu vo ve”
Không có tiếng chuông.
Câu 3
Cảnh chợ tàn được miêu tả qua các chi tiết:
“Chợ họp giữa phố đã vãn từ lâu.”
“Người về hết và tiếng ồn ào cũng mất.”
“Trên đất chỉ còn rác rưởi, vỏ bưởi, vỏ thị, lá nhãn và lá mía.”
“Một vài người bán hàng về muộn đang thu xếp hàng hóa...”
=> Những chi tiết này gợi cảnh chợ nghèo, vắng vẻ, tàn lụi.
Câu 4
Điểm nhìn trần thuật được đặt vào nhân vật Liên.
Vì:
Cảnh vật được cảm nhận qua tâm trạng và cảm xúc của Liên:
“Liên không hiểu sao, nhưng chị thấy lòng buồn man mác...”
“Liên trông thấy động lòng thương...”
Câu 5
Biện pháp tu từ: Nhân hóa
Trong câu:
“Tiếng trống thu không... vang ra để gọi buổi chiều.”
“gọi buổi chiều” là cách nói nhân hóa vì tiếng trống được gán cho hành động của con người.
Câu 6
Thạch Lam là thành viên của Tự Lực văn đoàn.
Câu 7
Tình cảm của nhà văn thể hiện qua đoạn trích:
Sự yêu thương, cảm thông với những con người nghèo khổ.
Tấm lòng gắn bó với cuộc sống bình dị nơi phố huyện.
Nỗi buồn man mác trước cuộc sống tẻ nhạt, nghèo nàn.
Câu 8
Từ tượng hình có trong câu văn:
“Mấy đứa trẻ con nhà nghèo ở ven chợ cúi lom khom trên mặt đất đi lại tìm tòi.”
Từ tượng hình: “lom khom”
Vì:
Từ này gợi dáng vẻ cúi thấp, khắc khổ của những đứa trẻ nghèo.
Câu 9
Qua đoạn trích, em cảm nhận nhân vật Liên là một cô bé giàu tình cảm và có tâm hồn nhạy cảm. Liên cảm nhận rất tinh tế vẻ buồn của buổi chiều nơi phố huyện nghèo. Trước cảnh chợ tàn và những đứa trẻ nghèo nhặt nhạnh đồ thừa, Liên “động lòng thương”, cho thấy cô bé biết yêu thương và đồng cảm với người khác. Đồng thời, Liên còn là người gắn bó với quê hương và cuộc sống bình dị nơi phố huyện.
Câu 10
Lòng nhân ái là một phẩm chất tốt đẹp cần có trong xã hội ngày nay. Người có lòng nhân ái biết yêu thương, sẻ chia và giúp đỡ những người khó khăn xung quanh mình. Trong cuộc sống, lòng nhân ái giúp con người gần gũi, gắn bó với nhau hơn. Là học sinh, em cần biết quan tâm bạn bè, giúp đỡ những người có hoàn cảnh khó khăn bằng những việc làm nhỏ phù hợp với khả năng của mình.
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
Bảng tin