

Trong đoạn trích ở phần đọc hiểu nhân vật tôi đã hai lần nhắc lại câu nói của Thiềm : “tặng anh đồng bạc lấy may khi nào anh ko còn giữ đc nữa tức là anh đã quên em “ có nên gìn giữ mãi 1 kỷ vật để luôn nhớ về quá khứ hay lãng quên nó để hướng tới tương lai ? Em hãy viết bài nghị luận (khoảng 400 chữ ) trả lời câu hỏi trên giúp e vs ạ e cảm ơn!!!
Hãy luôn nhớ cảm ơn và vote 5*
nếu câu trả lời hữu ích nhé!
Đáp án:gojiwys cho bajntham khảo nhé
Trong cuộc sống, ai cũng có những kỉ niệm đẹp gắn với một kỷ vật nào đó. Kỷ vật không chỉ là món đồ bình thường mà còn lưu giữ tình cảm, ký ức và những dấu ấn khó quên của quá khứ. Tuy nhiên, trước câu hỏi nên mãi gìn giữ kỷ vật để nhớ về quá khứ hay lãng quên nó để hướng tới tương lai, em cho rằng con người nên biết trân trọng kỷ niệm nhưng không nên sống mãi trong quá khứ.
Kỷ vật là nơi lưu giữ những cảm xúc chân thành và những kỷ niệm đáng nhớ. Mỗi khi nhìn thấy một món quà cũ, một bức ảnh hay một vật nhỏ bé nào đó, ta có thể nhớ lại những người từng gắn bó với mình. Chính vì vậy, việc giữ gìn kỷ vật cũng là cách trân trọng tình cảm và những điều tốt đẹp đã từng xảy ra trong cuộc đời. Trong đoạn trích, nhân vật “tôi” đã hai lần nhắc lại câu nói của Thiềm: “Tặng anh đồng bạc lấy may, khi nào anh không còn giữ được nữa tức là anh đã quên em”. Câu nói ấy cho thấy kỷ vật không chỉ có giá trị vật chất mà còn chứa đựng tình cảm sâu sắc, là minh chứng cho một mối quan hệ đáng quý.
Tuy nhiên, nếu cứ mãi chìm đắm trong quá khứ thì con người sẽ khó bước tiếp về phía trước. Có những kỷ niệm đẹp giúp ta trưởng thành, nhưng cũng có những nỗi buồn khiến ta đau lòng và tiếc nuối. Nếu cứ giữ mãi đau thương, con người sẽ dễ sống trong bi quan, không thể mở lòng với hiện tại và tương lai. Vì thế, chúng ta cần học cách cân bằng: biết nhớ về quá khứ để trân trọng những gì đã qua nhưng không để nó cản bước mình trên hành trình phía trước.
Quá khứ là một phần của cuộc sống, còn tương lai mới là điều mỗi người cần hướng tới. Kỷ vật có thể được giữ lại như một miền ký ức đẹp, nhưng điều quan trọng hơn là sống tích cực ở hiện tại và không ngừng cố gắng cho tương lai. Chỉ khi biết trân trọng quá khứ và mạnh mẽ bước tiếp, con người mới có thể trưởng thành và tìm thấy hạnh phúc thật sự.
Giải thích các bước giải:
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?

Trong cuộc sống, mỗi người đều có cho riêng mình những kỷ vật gắn với một con người, một miền ký ức hay một quãng thời gian đáng nhớ. Có những kỷ vật nhỏ bé nhưng lại mang ý nghĩa tinh thần vô cùng lớn lao. Trong đoạn trích ở phần đọc hiểu, nhân vật “tôi” đã hai lần nhắc lại câu nói của Thiềm: “Tặng anh đồng bạc lấy may, khi nào anh không còn giữ được nữa tức là anh đã quên em”. Câu nói ấy gợi ra một vấn đề đáng suy ngẫm: con người có nên mãi gìn giữ kỷ vật để nhớ về quá khứ hay nên lãng quên nó để hướng tới tương lai?
Kỷ vật là những đồ vật lưu giữ kỷ niệm, gắn liền với những cảm xúc và dấu ấn của con người trong quá khứ. Việc gìn giữ kỷ vật trước hết là cách để con người trân trọng những điều đã từng gắn bó với mình. Mỗi kỷ vật đều chứa đựng một câu chuyện, một phần ký ức không thể thay thế. Nhìn vào một món quà cũ, một bức thư hay một tấm ảnh, ta có thể nhớ lại những ngày tháng đã qua, nhớ về tình cảm chân thành của người thân, bạn bè hay những người từng xuất hiện trong cuộc đời mình. Những ký ức ấy giúp con người sống giàu tình cảm hơn, biết yêu thương và trân trọng hiện tại hơn.
Không chỉ vậy, quá khứ còn là nền tảng để con người trưởng thành. Những kỷ niệm vui giúp ta có thêm động lực sống, còn những ký ức buồn lại dạy ta bài học quý giá về cuộc đời. Vì thế, giữ lại kỷ vật không phải để chìm đắm trong quá khứ mà là để nhắc nhở bản thân về những điều từng trải qua. Đó cũng là cách để con người không quên cội nguồn, không quên những người đã từng yêu thương và đồng hành cùng mình.
Tuy nhiên, nếu quá mãi mê sống trong ký ức cũ, con người sẽ dễ đánh mất hiện tại và tương lai. Có những kỷ niệm đau buồn khiến ta day dứt, tiếc nuối và không thể bước tiếp. Khi ấy, việc học cách buông bỏ là điều cần thiết. Quên đi không có nghĩa là phủ nhận quá khứ, mà là chấp nhận nó như một phần của cuộc sống để tiếp tục tiến về phía trước. Con người không thể sống mãi với những điều đã qua, bởi tương lai mới là nơi ta cần hướng tới để phát triển và hoàn thiện bản thân.
Vì vậy, điều quan trọng không nằm ở việc nên giữ hay quên, mà là cách con người đối diện với quá khứ. Ta có thể gìn giữ kỷ vật như một phần đẹp đẽ của ký ức, nhưng không nên để nó níu kéo bản thân trong sự tiếc nuối hay đau khổ. Hãy biết trân trọng những điều đã qua, đồng thời mở lòng đón nhận hiện tại và tương lai. Kỷ vật nên là nguồn động viên giúp ta sống tốt hơn chứ không phải xiềng xích giữ chân ta ở quá khứ.
Là học sinh, chúng ta cần học cách trân trọng những kỷ niệm đẹp với gia đình, thầy cô và bạn bè. Đồng thời, cũng cần biết vượt qua những mất mát, thất bại để mạnh mẽ bước tiếp trên con đường phía trước. Quá khứ là hành trang quý giá, còn tương lai là đích đến mà mỗi người cần hướng tới.
Có thể nói, kỷ vật và ký ức luôn có ý nghĩa đặc biệt trong cuộc đời mỗi con người. Gìn giữ kỷ vật để nhớ về quá khứ là điều đáng quý, nhưng điều quan trọng hơn là biết cân bằng giữa ký ức và hiện tại. Chỉ khi biết trân trọng quá khứ mà không bị nó níu giữ, con người mới có thể sống trọn vẹn và bước tới tương lai bằng tâm thế vững vàng nhất.
bn tham khảo nhé ạ ;3
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
Bảng tin
0
50
0
E cảm ơn ạ