

CÚC ÁO CỦA MẸ (Nhất Băng)
Cậu còn nhớ sinh nhật 12 tuổi. Vừa sáng tinh mơ, đã nghe thấy mẹ nói: "Con trông đây là cái gì?". Cậu mở to mắt, trước mặt là một chiếc áo mới, kiểu quân phục như cậu từng mơ ước, hai hàng cúc đồng, trên vai áo có ba vạch màu xanh, đó là mốt quần áo “thịnh hành” trong học sinh. Cậu bỗng mừng rơn, vội mặc áo quần. Cậu muốn đến lớp, ra oai với các bạn. Từ nhỏ đến lớn, cậu toàn mặc quần áo cũ của anh, vá chằng vá đụp nữa! Quả nhiên đúng như dự kiến, khi cậu bước vào lớp, ánh mắt của các bạn đều trố lên. Các bạn đều không ngờ được rằng, cậu bạn lúc nào cũng mặt mày lọ lem, đầu bù tóc rối bụi bặm cũng có lúc vẻ vang rạng rỡ như thế.
Cậu hoàn thành tiết học đầu tiên một cách vui vẻ, hởi lòng hởi dạ. Trong giờ giải lao, các bạn đều vây quanh cậu. Có bạn bỗng hỏi: “Ô hay! Tại sao khuy áo của bạn không giống của chúng mình nhỉ?”
Lúc ấy, cậu mới nhìn kỹ cúc áo của mình, quả thật không giống cúc áo của người khác, hai dãy thằng đứng. Còn cúc áo của cậu lại nghiêng lệch, hai dãy xếp thành hình chữ “vê” (V).
Biết rõ sự thực, các bạn lại giễu cợt, khiến cho lửa giận bốc lên ngùn ngụt trong lòng cậu. Buổi trưa về đến nhà, cậu cắt nát vụn chiếc áo mới của mình. Mẹ cậu lao đến trước mặt con, giơ cao tay, nhưng cuối cùng không giáng xuống. Cậu liếc nhìn, thấy nước mắt mẹ chảy quanh trong khóe mắt, vội quay đầu chạy biến ... ( ... ) Từ hôm ấy trở đi, mẹ làm việc ít nghỉ tay. Cậu tận mắt thấy mẹ gầy sọp đi, thấy mẹ nằm bẹp rồi ra đi mãi mãi ... Cậu rất muốn nói một câu: "Con xin lỗi mẹ”, mà không còn cơ hội nữa. Sau này, cậu cố gắng học tập, cậu có rất nhiều, rất nhiều tiền, rồi sửa sang phần mộ của mẹ nhiều lần.
Một hôm, cậu tham gia một cuộc trình diễn thời trang của nhà thiết kế bậc thầy. Có một người mẫu nam bước lên sàn diễn khiến mắt cậu bỗng căng lên, đầu óc kêu ong ong hỗn loạn. Bộ áo màu trắng với hai dãy khuy đồng hình chữ “vê” (V). Bên trong có phải là ...? Cậu không làm chủ được mình, lao lên sàn diễn, lật ra xem tấm áo của người mẫu nam, lót bên trong tự nhiên cũng là một mảnh vải vàng! Cậu quỳ sụp trước mặt người mẫu nam, òa khóc thống khổ.
Sau khi nghe cậu kể hết câu chuyện, tất cả những người có mặt tại hội trường đều trầm ngâm suy nghĩ mãi. Cuối cùng, một nhà thiết kế bậc thầy nói: “Thực ra, tất cả những người mẹ đều là các nhà nghệ thuật!".
Các bạn bỗng đều cười òa lên. Thì ra, chỗ đính khuy trên chiếc áo trắng của cậu là một miếng vải cũ màu vàng. Cậu cũng hiểu ra, chắc là mảnh vải mẹ mua không đủ may áo, đành phải lót bên trong bằng mảnh vải khác, sợ người khác nhìn thấy cúc áo đành phải đính sang bên cạnh. Và cũng để người khác không nhìn thấy, mẹ đã khéo léo đính chéo hàng cúc kia, tự nhiên thành hình chữ "vê"
Biết rõ sự thực, các bạn lại giễu cợt, khiến cho lửa giận bốc lên ngùn ngụt trong lòng cậu. Buổi trưa về đến nhà, cậu cắt nát vụn chiếc áo mới của mình. Mẹ cậu lao đến trước mặt con, giơ cao tay, nhưng cuối cùng không giáng xuống. Cậu liếc nhìn, thấy nước mắt mẹ chảy quanh trong khóe mắt, vội quay đầu chạy biến ... ( ... ) Từ hôm ấy trở đi, mẹ làm việc ít nghỉ tay. Cậu tận mắt thấy mẹ gầy sọp đi, thấy mẹ nằm bẹp rồi ra đi mãi mãi ... Cậu rất muốn nói một câu: "Con xin lỗi mẹ”, mà không còn cơ hội nữa. Sau này, cậu cố gắng học tập, cậu có rất nhiều, rất nhiều tiền, rồi sửa sang phần mộ của mẹ nhiều lần.
Một hôm, cậu tham gia một cuộc trình diễn thời trang của nhà thiết kế bậc thầy. Có một người mẫu nam bước lên sàn diễn khiến mắt cậu bỗng căng lên, đầu óc kêu ong ong hỗn loạn. Bộ áo màu trắng với hai dãy khuy đồng hình chữ “vê” (V). Bên trong có phải là ...? Cậu không làm chủ được mình, lao lên sàn diễn, lật ra xem tấm áo của người mẫu nam, lót bên trong tự nhiên cũng là một mảnh vải vàng! Cậu quỳ sụp trước mặt người mẫu nam, òa khóc thống khổ.
Sau khi nghe cậu kể hết câu chuyện, tất cả những người có mặt tại hội trường đều trầm ngâm suy nghĩ mãi. Cuối cùng, một nhà thiết kế bậc thầy nói: “Thực ra, tất cả những người mẹ đều là các nhà nghệ thuật!".
VIẾT BÀI VĂN PHÂN TÍCH VÀ DÀN Ý
Hãy luôn nhớ cảm ơn và vote 5*
nếu câu trả lời hữu ích nhé!
Đáp án:
bài làm
Câu chuyện "Chiếc cúc áo của mẹ" của tác giả Nhất Băng là một tác phẩm đậm tính nhân văn, đầy cảm xúc về tình mẫu tử và sự hy sinh thầm lặng của người mẹ. Qua câu chuyện này, tác giả đã khéo léo truyền tải những thông điệp sâu sắc về tình yêu, sự chăm sóc và lòng hy sinh của người mẹ dành cho con cái.
Câu chuyện mở đầu bằng hình ảnh đơn giản nhưng đầy ý nghĩa: chiếc cúc áo mà mẹ đã khâu lại cho con. Đây không chỉ là hành động thường ngày mà còn là biểu tượng của tình yêu và sự quan tâm tỉ mỉ của mẹ. Mẹ không chỉ khâu lại những chiếc cúc áo bị rơi, mà còn sửa chữa mọi thứ để cuộc sống của con luôn hoàn hảo và suôn sẻ. Qua từng mũi kim, từng sợi chỉ, tình yêu thương và sự hy sinh của mẹ được thể hiện rõ nét.
Nhân vật "tôi" trong câu chuyện là người con, nhớ lại những kỷ niệm với mẹ qua hình ảnh chiếc cúc áo. Những kỷ niệm ấy đã giúp người con nhận ra giá trị vô giá của tình mẹ. Dù cuộc sống có khó khăn và gian khổ đến đâu, mẹ luôn là người chăm sóc và che chở cho con, không ngại hi sinh bất cứ điều gì để đảm bảo cuộc sống của con luôn ấm no, hạnh phúc.
Hình ảnh chiếc cúc áo được khâu lại không chỉ là biểu tượng của tình mẹ mà còn là lời nhắc nhở về những giá trị gia đình và sự tri ân. Mỗi khi nhìn thấy chiếc cúc áo, người con lại cảm nhận được tình yêu thương và sự chăm sóc mà mẹ đã dành cho mình. Điều này cũng nhắc nhở chúng ta về sự trân trọng những điều giản dị nhưng vô cùng ý nghĩa trong cuộc sống.
Câu chuyện còn làm nổi bật sự hy sinh thầm lặng của mẹ. Mẹ không chỉ là người chăm sóc con cái mà còn là người hy sinh cho hạnh phúc của gia đình. Những việc nhỏ nhặt hàng ngày, những hành động tưởng chừng như bình thường, nhưng lại chứa đựng biết bao tình cảm và lòng yêu thương của mẹ. Mẹ không bao giờ đòi hỏi gì từ con cái, mà luôn mong muốn những điều tốt đẹp nhất đến với con.
Tác giả Nhất Băng đã khéo léo sử dụng ngôn từ giản dị, mộc mạc nhưng đầy cảm xúc để truyền tải thông điệp của mình. Câu chuyện không chỉ là một bài học về tình mẫu tử mà còn là một tác phẩm văn học có giá trị, gợi lên những suy nghĩ sâu sắc về tình cảm gia đình. Nó nhắc nhở chúng ta hãy trân trọng và yêu thương những người mẹ, những người đã luôn đồng hành và chăm sóc chúng ta trong suốt cuộc đời.
"Chiếc cúc áo của mẹ" của Nhất Băng thực sự là một câu chuyện đầy cảm xúc và ý nghĩa, gợi nhớ về tình mẫu tử thiêng liêng và sự hy sinh thầm lặng của người mẹ. Qua hình ảnh chiếc cúc áo, câu chuyện truyền tải thông điệp nhân văn sâu sắc và nhắc nhở chúng ta hãy luôn trân trọng, yêu thương và biết ơn những người mẹ của mình. Những bài học từ câu chuyện này không chỉ làm giàu thêm vốn sống mà còn giúp chúng ta hiểu rõ hơn về giá trị của tình yêu thương và sự hi sinh.
Giải thích các bước giải:
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
Bảng tin