

Hãy luôn nhớ cảm ơn và vote 5*
nếu câu trả lời hữu ích nhé!
Đáp án:
Giải thích các bước giải:
Bài làm
Trong ký ức tuổi thơ của tôi, có những kỷ niệm phai mờ theo thời gian, nhưng cũng có những câu chuyện cứ mỗi dịp Giáng sinh về lại sáng lung linh như một phép màu. Đó là câu chuyện về chuỗi ngọc lam – món quà mà tôi đã mua bằng tất cả gia tài và tình yêu thương dành cho chị gái mình.
Năm ấy tôi còn nhỏ lắm. Cha mẹ tôi đã qua đời từ sớm, để lại hai chị em nương tựa vào nhau. Chị gái tôi đã hy sinh cả tuổi thanh xuân, làm lụng vất vả để nuôi tôi khôn lớn. Nhìn đôi bàn tay chị thô ráp vì sương gió, lòng tôi thắt lại. Tôi luôn ấp ủ ý định sẽ tặng chị một món quà thật đặc biệt vào đêm Noel để nói với chị rằng: "Em yêu chị rất nhiều".
Tôi đã dành dụm từng đồng tiền xu lẻ trong suốt một năm trời, gói ghém chúng cẩn thận trong một chiếc khăn tay cũ. Chiều hôm ấy, khi tuyết bắt đầu rơi trắng xóa trên các đường phố, tôi rụt rè đẩy cửa bước vào một tiệm trang sức lộng lẫy. Giữa hàng ngàn món đồ lấp lánh, mắt tôi chợt dừng lại trước một chuỗi ngọc màu xanh lam rực rỡ đặt trong tủ kính. Màu xanh ấy trong veo và sâu thẳm như bầu trời mùa hạ. Tôi tự nhủ: "Đây rồi! Chị mình mà đeo chuỗi ngọc này chắc chắn sẽ đẹp lắm".
Tôi mạnh dạn hỏi chú bán hàng cao tuổi đang đứng sau quầy:
— Thưa chú, chú làm ơn cho cháu xem chuỗi ngọc kia ạ! Cháu muốn mua nó tặng chị cháu.
Chú bán hàng nhìn bộ quần áo cũ kỹ của tôi rồi mỉm cười hiền hậu, lấy chuỗi ngọc ra đặt lên bàn. Khi chú hỏi tôi có bao nhiêu tiền, tôi đã mở chiếc khăn tay, đổ tất cả những đồng tiền xu lẻ lên mặt bàn và hồi hộp nói:
— Cháu đã đập con lợn đất đấy ạ! Số tiền này chắc là đủ chú nhỉ?
Tôi nín thở chờ đợi, đôi mắt không rời khỏi gương mặt chú. Chú bán hàng nhìn những đồng tiền lẻ, rồi lại nhìn tôi. Chú im lặng một lúc lâu, rồi nhẹ nhàng gói chuỗi ngọc vào một tấm giấy lụa đỏ thắm, thắt thêm một chiếc nơ xinh xắn. Tôi vui sướng đến mức tim đập thình thịch, cầm món quà trên tay và chạy một mạch về nhà trong niềm hạnh phúc vô bờ.
Đêm Noel, khi tiếng chuông nhà thờ vang lên, tôi hồi hộp đưa món quà cho chị. Chị tôi sững sờ khi mở lớp giấy lụa. Đôi mắt chị mở to, nhìn chuỗi ngọc rồi nhìn tôi đầy nghi hoặc. Chị hỏi tôi lấy đâu ra tiền mua một món đồ xa xỉ như thế này. Tôi chỉ mỉm cười và giục chị đeo thử. Nhưng rồi, chị đã dắt tay tôi quay lại cửa hàng ngay tối hôm đó.
Đứng trước chú bán hàng, chị tôi ngập ngừng đặt hộp quà lên bàn và hỏi:
— Thưa ông, đây có phải ngọc thật không? Em gái tôi không thể nào có đủ tiền để mua nó.
Chú bán hàng mỉm cười, một nụ cười ấm áp như ánh lửa giữa đêm đông. Chú nhìn chị tôi rồi chậm rãi đáp:
— Đúng là ngọc thật cô ạ. Và cô bé này đã trả một cái giá rất cao để có được nó. Cô ấy đã trả bằng tất cả những gì cô ấy có!
Nghe đến đó, tôi thấy vai chị khẽ rung lên. Chị ôm chặt lấy tôi, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má. Lúc ấy, tôi mới hiểu rằng chuỗi ngọc ấy quý giá đến nhường nào, không phải vì giá trị vật chất của nó, mà vì tấm lòng bao dung của chú bán hàng đã giúp tôi hoàn thành tâm nguyện.
Mùa Giáng sinh năm ấy thật ấm áp. Chuỗi ngọc lam không chỉ rực rỡ trên cổ chị tôi, mà nó còn thắp sáng trong lòng tôi một niềm tin mãnh liệt vào lòng nhân ái giữa con người với con người.
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
Em tên là Gioan. Gia đình em rất nghèo, mẹ em lại đang bị bệnh nặng nên em luôn mong có thể làm điều gì đó để mẹ vui. Một hôm, em nhìn thấy trong cửa hàng một chuỗi ngọc lam rất đẹp. Em nghĩ nếu mẹ có món quà ấy vào dịp lễ thì chắc mẹ sẽ hạnh phúc lắm.
Em bước vào cửa hàng và hỏi chú bán hàng rằng chuỗi ngọc giá bao nhiêu. Em run run mở chiếc khăn tay nhỏ, đưa tất cả số tiền mình tiết kiệm được cho chú. Em biết số tiền ấy rất ít nhưng đó là tất cả những gì em có. Thật bất ngờ, chú bán hàng mỉm cười và đồng ý bán cho em chuỗi ngọc lam.
Khi mẹ nhận được món quà, mẹ rất xúc động. Sau đó, chị của em quay lại cửa hàng để hỏi giá thật của chuỗi ngọc vì chị nghĩ em không thể mua nổi. Lúc ấy, chú bán hàng nhẹ nhàng nói rằng em đã trả bằng giá cao nhất: tất cả số tiền em có cùng tấm lòng yêu thương dành cho mẹ.
Đến bây giờ, em vẫn nhớ mãi ngày hôm đó, vì em hiểu rằng tình yêu thương chân thành là điều quý giá nhất trên đời.
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
Bảng tin