

Viết một bài văn nghị luận về câu " Thất bại là mẹ thành công"
có phản đề ,dẫn chứng Thomas Edison (1847–1931), J.K. Rowling (1965–nay)
em cần gấp ,hạn chiều nay
Hãy luôn nhớ cảm ơn và vote 5*
nếu câu trả lời hữu ích nhé!
Nếu cuộc đời là bức tranh vốn màu sắc rực rỡ nhất mà con người viết nên thì những gam màu có giá trị ấy phải đi qua gai góc cuộc đời. Mọi bản thể chân thật trong chúng ta hướng đến hào quang đời người, muốn rực rỡ và mnag màu sắc thành công vang dội. Để tạo dựng nên muôn màu cao đẹp ấy con người phải bước qua thách thức đời người bởi"Đường vinh quang đi qua muôn trùng sống gió" Không tạo lập, không trải nghiệm, không ngã trước đau đớn làm sao hái được nhành hoa?. Vì lẽ ấy mà câu nói "thất bại là mẹ thành công" trở thành kim chỉ nam dẫn đường cho con người không vùi mặt trước gục ngã. Qua cơn đau thấu buốt của linh hồn mới chạm được giọt nắng trời xuân.
Cuộc đời có lắm những rào bẫy và chông gai, trong hành trính tiến đến phẩm chất cao đẹp. Để bước đến chốn thăng hoa hạnh phúc trong cuộc đời phải chăng phải đặt chân xuống cát bụi cuộc đời. Câu nói"Thất bại là mẹ thành công" đã cho tôi góc nhìn cặn kẽ về đời. "Thất bại" là từ ngữ tượng trung cho những lần lầm lỡ, những mất mát chua chát màu nước mắt của vị đời. Cái"thất bại" ấy là những nổi đau, những niềm thất vọng và gục ngã đau đớn con người trải qua. Nhưng đau thương không phải tất cả những gì con người cam chịu, trong những mất mát ấy dẫn đến "thành công". Gợi tả niềm vui của sự công nhận, được mọi người tôn vinh hoặc tốt đẹp hơn ngày hôm qua của chính mình. Có thể thấy câu nói trên là lời khẳng định cho hành trình có giá trị trong cuộc đời. Hành trình kiến tạo đầy ý nghĩa cho cuộc đời và xã hội phải bắt gặp những gục ngã, thất bại đau thương. Chính những mất mát ấy không phải cái lồng nhốt con người rời xa vinh quang mà là bài học, khởi đầu cho thành công huy hoàng.
Như cách nhà thơ Tố Hữu từng viết rằng:
"Có vấp ngã mắt nhìn mới sáng suốt
Có đau thương lòng mới vững chí bền
Có thẳng căng như sợi dây đàn
Mới tạo được những âm thành khỏe khoắn."
Chúng ta đang sống trong kỷ nguyên vươn mình và việc bước qua thất bại mới nếm trải hạnh phúc là quy luật tự nhiên của cuộc đời. Không chỉ con người mà cả hoa, cả lá cũng như thế. Cây muốn vững chắc từ gốc rễ, muốn vươn nhành lá ra xa với đất trời thì nó đã phải chật vật giữa trời cao, chịu cuồn nộ của bão tố, mưa gió xé lòng của thiên đình mới vững mạnh và sừng sững đến thế. Đến cả cá chép muốn hóa rồng còn phải rút sạch vảy trên người, để những mất mát gặm nhắm và lội ngược thác xối xả mới hóa rồng uy nghiêm mạnh mẽ giữa đất trời. Chúng ta là con người là ánh sáng của sự huy hoàng cũng cần phải đánh đổi, phải vấp ngã mới mài dũa lòng vữn chắc, phải kéo căng sức sống mới tạo ra âm vang khỏe khoắn như cách Tố Hữu viết. Mọi vạn vật trên đời từ những gì nhỏ bé đến những giá trị to lớn đều phải chấp nhận thất bại mới thấy vinh quang chính mình. Con người phải mang trong mình linh hồn, khát vọng to lớn tạo nên cuộc đời phải chấp nhận đón chịu chát chúa đau thương trong cuộc đời.
Nếu thành công con người phải đánh đổi bằng thất bại, khổ đau thì nó không phải là hình phạt mà là một hước tiến, một bước ngoặc đẩy cho con người nhìn cái ngu ngốc chính mình, cho họ thấy những sai lầm và hướng đi không đúng đắn phải trả giá qua thương đau. Khi ấy chỉ những kẻ dám nhìn lại chính mình, dám đối đầu với thiếu xót, bở lỡ của bản thân mà biến gai góc cuộc đời thành động cơ mạnh mẽ nhất vươn tới tương lai. Chúng ta học tập được buốt giá của cõi đời, lạnh lẽo của thất bại, từ những giá trị đau đơn, lạnh lẽo có vẻ khó lòng tiếp nhận ấy chỉ có con người biến đau thương thành động lực, biến thất bại thành ánh dương rực rỡ nhất trong trong tâm hồn mới chạm tới thành công chính mình. Đôi khi ta sống quá vội để nhìn thấy thành công chính mình mà chỉ ước lượng những gì ta làm được quá nhỏ bé. Thành công không chỉ là những giá trị lớn lao trong cuộc đời mà nó còn là sự hình thành từ những nỗ lực vượt qua nhỏ bé. Chúng ta tự tin hơn ngày hôm qua, chiến thắng được sự trì hoãn trong lòng chính mình hay nhích đi từng chút trong cuộc đời đều là những ánh dương thành công trong cuộc đời. Nó không rầm rộ, ba hoa nhưng luôn là lời khẳng định cho ta thấy chúng ta vẫn sống, vẫn có trong mình khát vọng và đôi khi gục ngã cũng cần ánh dương nhỏ bé ấy nâng đỡ cho ta không chết ngộp trong vất vả đời người.
Nếu cuộc đời thiếu đi thất bại, thiếu đi vất vả hay đau đớn để mài dũa đời người thì cuộc đời sẽ chẳng mấy ai quá rực rỡ. Bởi "chặng đường nào rải bước hoa hồng, bàn chân ta cũng nhuốm đau vì những mũi gai". Nếu thiếu đi trải nghiệm, thất bại thì trong mỗi chúng ta không thể xác định được bản thân dám tiến xa đến đâu. Ta không nếm trong mình những chát chúa cuộc đời mà mãi đắm chiềm trong sự hoang tưởng ảo mộng cuối cùng phải sống trong hối tiếc bởi "cuộc đời bỏ lỡ". Chỉ có thất bại, có mất mát thương đau mới khiến ta nhận ra thiếu xót chính mình, nhận ra sai lầm bản thân, những điều tưởng chừng nhỏ bé ấy nhưng nếu ta học được cách đứng dậy từ thương đau thì đã chạm đến thành công cõi người.
Trong cuộc sống, thất bại không phải là vực thẳm ngăn cách chúng ta với đích đến, mà chính là "người mẹ" nghiêm khắc dạy dỗ ta nên người, đúng như câu tục ngữ "Thất bại là mẹ thành công". Thực tế đã chứng minh, đằng sau hào quang của những vĩ nhân luôn là dấu chân của vô số lần vấp ngã. Hãy nhìn vào hành trình của Thomas Edison, người đã trải qua hơn 10.000 lần thử nghiệm sai lầm mới tìm ra vật liệu làm dây tóc bóng đèn. Thay vì nản chí, ông coi đó là sự tích lũy kiến thức khi tuyên bố rằng mình chỉ là đang tìm ra những cách không hoạt động. Sự kiên trì bền bỉ ấy cho thấy thất bại chính là bài học kinh nghiệm quý báu để tiến tới sự hoàn thiện. Tương tự, trước khi trở thành nữ nhà văn tỉ phú, J.K. Rowling từng đứng dưới đáy sâu của số phận: một bà mẹ đơn thân thất nghiệp và bị 12 nhà xuất bản từ chối bản thảo "Harry Potter". Thế nhưng, chính sự khước từ của thế giới đã trôi luyện cho bà ý chí sắt đá, biến những cay đắng thành chất liệu văn học kinh điển. Như vậy, thất bại của Edison mang lại tri thức, còn thất bại của Rowling mang lại bản lĩnh. Cả hai đều khẳng định một chân lí: nếu không dám đối mặt với thất bại và coi đó là động lực để chuyển mình, chúng ta sẽ không bao giờ chạm tay được vào vinh quang.
Đứng trước một thành công bất kì ai cũng khao khát được chạm tới, phải tự mài dũa chính mình trở thành cánh diều lớn nhấtđể dù có gió to cũng không thể đánh gục, để gõ cửa trước khát vọng chính mình. Nhưng đáng buồn thay có những con người chhonj chôn vùi chính mình trước bóng đêm cuộc đời. Họ chọn cách từ bỏ bởi vấp ngã đau đớn ấy. Còn những kẻ bị nổi sợ xâm chiếm tâm hồn. Họ thất bại và không dám đứng lên đấu tranh cho khát vọng chính mình một lần nào nữa vì sợ phải nếm trải mùi vị ấy thêm lần nữa. Những điều ấy trở thành cái lồng giam cầm khát vọng và thành công của đời người. Chỉ khi ta chấp nhận trải qua đau thương, những điều ấy sẽ khiến bạn thành chìa khó có giá trị mở ra thành công cuộc đời.
"Thất bại là mẹ thành công" câu nói cho ta thấy cuộc đời phải đi qua mất mát mới thấy đau thương nhưng không phải điều gì cũng phải mất đi chúng ta mới phải biết trân trọng. Để những giá trị cao đẹp vụt mất đôi khi ta không thể tìm kiếm lần hai. Một người con sau khi đi xa mới biết những bữa cơm gia đình giản dị mà đáng quý đến thế nào, một bệnh nhân đánh mất sức khỏe chính mình mới nhận ra những lần sinh hoạt, những lần trò chuyện và cuộc sống bình thường đáng quý đến nhường nào. Chúng ta sống đi qua thất bại để nhận ra lỗi lầm chính mình nhưng đôi khi không còn cơ hội để nắm lấy những gì ta có như trước nữa. Đừng để mất hết tất cả mới bắt đầu đứng dậy, đừng để những gì đáng trân trọng bỏ lỡ rồi nhận ra không thể chạm đến nó được nữa. Mỗi chính chúng ta ngồi trên ghế nhà trường và cho mình tuổi trẻ huy hoàng rữ rỡ sức sống. Đừng để thất bại hay nổi sợ buốt giá nuốt chửng bản thân. Học tập, đâu tranh và tiến lên sẽ trở thành bước đệm cho ta tới vinh quang. Và cũng sống một cuộc đời trân trọng đừng để thất bại khiến ta mất hết tất cả mới nhận ra giá trị của chúng.
Qua đấy có thể thấy "Thất bại là mẹ thành công" sẽ là động cơ mạnh mẽ cho ta tới tương lai, có đau thương mới chạm tới vinh quang. Chúng là lời khẳng định cho một cuộc đời rực rỡ, một gam màu tươi đẹp phải qua thời khắc nung nấu, mài dũa dưới sự khắc nghiệt của thất bại mới tạo dựng bước đi tự tin nhất đến thành công. Gía trị cao đẹp được khẳng định bằng nội lực không bỏ cuộc của bản thân một con người vững mạnh trong bão tố để bước đén ánh dương cao đẹp mà ta không phải hối tiếc cho sau này.
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?

Bảng tin