

Viết 1 bài văn trải nghiệm kể về 1 chuyến đi của bản thân
(Mng viết cho mình về lần đi du lịch Vịnh Hạ Long ạ)
GẤP Ạ,MAI TỚ THI R Ạ:3
Hãy luôn nhớ cảm ơn và vote 5*
nếu câu trả lời hữu ích nhé!
Nghỉ hè năm ngoái, sau một năm học tập vất vả, em đã đạt được danh hiệu học sinh giỏi. Để thưởng cho thành tích ấy, bố mẹ quyết định tổ chức một chuyến du lịch đến Vịnh Hạ Long. Dù chuyến đi chỉ kéo dài hai ngày một đêm nhưng đã để lại trong em biết bao kỷ niệm khó quên.
Buổi sáng hôm ấy, em thức dậy từ rất sớm. Bầu trời vẫn còn tờ mờ sáng nhưng cả nhà đã chuẩn bị xong hành lý để lên đường. Ngồi trên chuyến xe khách rập rình, lúc đầu em hơi mệt mỏi và thiếp đi lúc nào không hay. Thế nhưng, khi nghe bố gọi: "Sắp tới biển rồi con ơi!", em bỗng tỉnh hẳn. Qua cửa kính ô tô, một vùng biển rộng lớn dần hiện ra. Từng đợt gió mang theo vị mặn mòi của biển thổi vào khiến em cảm thấy vô cùng háo hức.
Đến bến cảng, gia đình em cùng các đoàn khách bước lên một chiếc du thuyền lớn để bắt đầu hành trình tham quan. Nước biển Hạ Long êm đềm, phẳng lặng như một chiếc gương khổng lồ phản chiếu bầu trời mùa hạ. Khi tàu bắt đầu rời bến, em thích thú chạy ra boong tàu ngắm cảnh. Hàng nghìn hòn đảo đá vôi lớn nhỏ với hình dáng kỳ lạ mọc lên giữa biển khơi. Bố chỉ cho em hòn Trống Mái trông giống hệt hai con gà khổng lồ đang chụm mỏ vào nhau, rồi lại đến hòn Đỉnh Hương sừng sững giữa sóng nước. Em không ngừng reo lên thích thú và nhờ mẹ chụp cho những bức ảnh thật đẹp để về khoe với lũ bạn ở lớp.
Điểm dừng chân làm em ấn tượng nhất là lúc vào thăm Động Thiên Cung. Muốn lên động, mọi người phải đi qua những bậc thang đá rợp bóng cây. Vừa bước qua cửa hang, một luồng không khí mát lạnh ùa tới làm tan biến hết cái nóng bức của mùa hè. Bên trong hang động rộng lớn và lộng lẫy vô cùng. Những khối thạch nhũ rủ xuống từ trần hang, dưới ánh đèn màu lấp lánh, mang đủ hình thù kỳ diệu. Chỗ này em nhìn thấy giống một con rồng đang uốn lượn, chỗ kia lại giống một mâm xôi hay những nàng tiên đang múa. Mẹ bảo rằng đây đều là những kiệt tác do thiên nhiên tạo ra qua hàng triệu năm.
Buổi trưa, cả nhà trở lại tàu và thưởng thức bữa trưa với rất nhiều hải sản tươi ngon như mực hấp, tôm nướng. Vừa ăn, em vừa được ngắm nhìn cảnh biển trôi qua cửa sổ tàu, cảm giác thật bình yên và tuyệt vời.
Chuyến đi Vịnh Hạ Long trôi qua thật nhanh. Khi phải thu xếp hành lý để lên xe trở về nhà, em cứ tiếc ngẩn ngơ. Chuyến đi không chỉ giúp em có những giây phút vui vẻ bên gia đình mà còn cho em thấy đất nước mình có thật nhiều cảnh quan tươi đẹp. Em tự hứa sẽ chăm ngoan và cố gắng học giỏi hơn nữa để mùa hè năm sau lại được bố mẹ thưởng cho những hành trình khám phá những vùng đất mới.
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?

Mỗi chuyến đi thường trôi qua rồi thôi, nhưng có những chuyến đi lại ở lại khá lâu trong đầu. Chuyến đi đến Vịnh Hạ Long của em thuộc dạng như vậy, không ồn ào, không có gì quá đặc biệt, nhưng cứ nhớ hoài. Trước đó em chỉ thấy nơi này qua hình ảnh, qua bài học, nhìn thì đẹp nhưng cũng hơi xa. Đến khi đi rồi mới thấy, cảm giác khác hẳn, không giống như lúc chỉ nhìn qua màn hình.
Sáng hôm đó đi khá sớm, trời còn chưa nắng hẳn. Xe chạy một đoạn dài, lúc đầu còn nói chuyện, sau thì ai cũng im dần. Có lúc em ngủ gật, đầu nghiêng qua cửa kính, có lúc lại tỉnh dậy nhìn ra ngoài, thấy cảnh hai bên đường thay đổi từ từ. Càng đi xa, nhà cửa thưa dần, không khí cũng nhẹ hơn. Đến gần nơi, tự nhiên thấy gió mát hơn rõ, không còn cái cảm giác ngột như lúc trong thành phố. Xuống xe ở bến tàu, đứng nhìn ra trước mặt, thấy nước trải dài, rộng mà yên, không biết đâu là điểm cuối.
Lên tàu rồi, em không vào trong mà đứng tựa lan can nhìn ra ngoài. Núi đá bắt đầu hiện ra, từng cái một, cái gần, cái xa, không theo hàng lối gì. Có mấy hòn nhìn giống con vật thật, nhìn một lúc lại thấy giống cái khác, không cố định. Có cái thì chỉ là một khối đá đứng im, nhưng nhìn lâu lại thấy cũng lạ. Nước bên dưới không quá sóng, chỉ khi tàu chạy qua mới gợn lên, từng lớp nhẹ thôi, không mạnh. Gió thổi đều, không lớn, nhưng đủ để thấy mát, đứng một lúc lâu mà không chán.
Tàu ghé vào hang, bước vào trong là thấy khác liền. Không khí mát hơn, hơi ẩm, ánh sáng không còn rõ như bên ngoài. Đèn chiếu vào các khối đá làm chúng hiện ra từng mảng, chỗ sáng, chỗ tối. Có chỗ nhìn giống như trần nhà đang nhỏ giọt, có chỗ lại giống tảng đá treo lơ lửng trên đầu. Đi bên trong không nhanh được, vì phải nhìn, phải tránh, phải bước chậm. Nghe rõ tiếng bước chân của mình, tiếng nói cũng nhỏ lại tự nhiên, không ai nói lớn. Đi một đoạn thì quen dần với không gian đó, thấy mọi thứ chậm hơn so với bên ngoài.
Ra khỏi hang, ánh sáng làm mắt hơi chói một chút. Gió bên ngoài thổi mạnh hơn lúc đầu, mang theo mùi nước biển nhẹ. Em lại ra đứng chỗ cũ, nhìn ra xung quanh. Vẫn là nước, vẫn là núi, nhưng lúc này thấy quen hơn, không còn cảm giác lạ như lúc đầu nữa. Không có tiếng xe, không có tiếng ồn quen thuộc, chỉ có tiếng gió và tiếng nước va nhẹ vào thân tàu. Đứng một lúc lâu, không làm gì, cũng không nói gì, nhưng không thấy chán.
Chuyến đi này không có hoạt động gì nổi bật, không có trò gì đặc biệt để kể lại. Đi rồi về, mọi thứ diễn ra khá đều. Nhưng lạ là sau đó vẫn nhớ, nhớ kiểu không rõ lí do, chỉ là thỉnh thoảng lại nghĩ tới. Nhớ lúc đứng trên tàu, gió thổi đều, nhìn ra xa thấy mọi thứ rộng mà yên. Nhớ cái cảm giác lần đầu nhìn thấy thật, không qua ảnh nữa. Có lẽ vì lần đầu, nên nó giữ lại lâu hơn, cứ ở đó, không rõ ràng nhưng cũng không mất đi.
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?

Bảng tin