

Hãy luôn nhớ cảm ơn và vote 5*
nếu câu trả lời hữu ích nhé!
Đáp án:
Có những điều trong cuộc sống tưởng như nhỏ bé, bình dị đến mức ta dễ dàng lãng quên, nhưng khi được chưng cất qua tâm hồn thi sĩ, chúng lại trở thành nơi lắng đọng của những giá trị lớn lao. Thơ ca, vì thế, không chỉ là nghệ thuật của ngôn từ mà còn là nghệ thuật của chiều sâu tư tưởng và cảm xúc. Nhận định: “Thơ là ý rộng, tình sâu trong lời hay, tiếng đẹp” đã khái quát một cách tinh tế đặc trưng của thơ. Đọc bài thơ “Áo cũ” của Lưu Quang Vũ, ta càng thấm thía hơn chân lí ấy: từ hình ảnh một chiếc áo cũ, nhà thơ đã mở ra một thế giới giàu ý nghĩa về thời gian, kí ức và tình mẫu tử thiêng liêng.
Trước hết, “ý rộng” của bài thơ được thể hiện qua khả năng khái quát từ cái cụ thể đến những giá trị phổ quát. Hình ảnh “áo cũ” không chỉ là một vật dụng quen thuộc mà còn là biểu tượng của kí ức, của những tháng ngày đã qua. Ngay từ khổ thơ đầu, tác giả đã gợi lên cảm giác thời gian trôi đi không thể níu giữ:
“Áo cũ rồi, mỗi ngày thêm ngắn
Chỉ đứt sờn màu bạc hai vai”
Chiếc áo cũ hao mòn theo năm tháng cũng như đời người dần trôi về phía già nua. Nhưng điều đáng nói hơn là từ sự cũ kĩ của chiếc áo, tác giả liên tưởng đến sự tích tụ của kỉ niệm: “Thương áo cũ như là thương kí ức”. Như vậy, ý thơ đã vượt khỏi phạm vi vật chất để chạm tới tầng sâu tinh thần. “Áo cũ” trở thành nơi lưu giữ thời gian, là chứng nhân của tuổi thơ, của những tháng ngày được mẹ yêu thương, chăm sóc. Từ đó, bài thơ gợi ra một triết lí nhân sinh: con người cần biết trân trọng quá khứ, bởi đó là cội nguồn làm nên bản sắc và tâm hồn mỗi người.
Không dừng lại ở “ý rộng”, bài thơ còn gây ấn tượng bởi “tình sâu” – chiều sâu cảm xúc chân thành, thấm thía. Trung tâm cảm xúc của bài thơ là tình mẫu tử. Hình ảnh người mẹ hiện lên không trực tiếp nhiều lời nhưng lại vô cùng xúc động qua những chi tiết nhỏ:
“Mẹ vá áo mới biết con chóng lớn
Mẹ không còn nhìn rõ chỉ để xâu kim”
Hai câu thơ giản dị mà ám ảnh. Sự lớn lên của con được đo bằng những lần mẹ vá áo, còn sự già đi của mẹ lại hiện lên qua đôi mắt đã kém đi vì năm tháng. Ở đây, thời gian không chỉ làm chiếc áo cũ đi mà còn in dấu lên cuộc đời người mẹ. Từng mũi kim là từng giọt yêu thương, từng hi sinh lặng lẽ. Chính điều đó khiến tình cảm trong bài thơ không ồn ào mà sâu lắng, càng đọc càng day dứt.
Đặc biệt, cảm xúc của nhân vật trữ tình không chỉ dừng ở sự hoài niệm mà còn chuyển hóa thành sự thấu hiểu và biết ơn:
“Con chẳng nỡ mỗi lần thay áo mới
Áo dài hơn thấy mẹ cũng già hơn.”
Đây là một phát hiện tinh tế và giàu tính nhân văn. Sự trưởng thành của con lại gắn liền với sự già đi của mẹ – một quy luật nghiệt ngã nhưng không thể tránh khỏi. Vì thế, chiếc áo mới không còn đơn thuần là niềm vui, mà còn gợi lên nỗi xót xa. Cảm xúc ấy làm cho tình thơ trở nên sâu sắc, mang màu sắc triết lí mà vẫn thấm đẫm chất trữ tình.
Bên cạnh nội dung giàu ý nghĩa, bài thơ còn thể hiện rõ “lời hay, tiếng đẹp” – phương diện nghệ thuật đặc sắc của thơ ca. Ngôn ngữ trong bài thơ giản dị, mộc mạc, gần với lời nói thường ngày nhưng lại giàu sức gợi. Các từ ngữ như “cay cay”, “quý”, “thương” mang sắc thái biểu cảm tinh tế, diễn tả những rung động nhẹ nhàng mà sâu lắng. Điệp từ “thương” được lặp lại nhiều lần không chỉ tạo nhịp điệu mà còn nhấn mạnh tình cảm tha thiết của nhân vật trữ tình.
Nhịp thơ chậm rãi, đều đặn, như dòng hồi ức đang trôi, phù hợp với mạch cảm xúc hoài niệm. Hình ảnh thơ tuy không cầu kì nhưng giàu tính biểu tượng. Đặc biệt, việc lựa chọn “áo cũ” – một chi tiết đời thường – làm trung tâm đã cho thấy tài năng của tác giả trong việc “thi vị hóa” hiện thực, biến cái bình thường thành cái có ý nghĩa sâu xa.
Khổ thơ cuối mang tính khái quát, nâng tầm tư tưởng của toàn bài:
“Hãy biết thương lấy những manh áo cũ
Để càng thương lấy mẹ của ta
Hãy biết thương những gì đã cùng ta sống
Những gì trong năm tháng trôi qua…”
Lời thơ như một lời nhắn nhủ, một triết lí sống giản dị mà sâu sắc. Từ tình yêu với chiếc áo cũ, con người học cách yêu thương quá khứ, yêu thương mẹ và trân trọng những gì đã gắn bó với mình. Đây chính là nơi “ý rộng” và “tình sâu” gặp nhau, tạo nên giá trị bền vững cho bài thơ.
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
Lưu Quang Vũ `(1948–1988)` là một trong những gương mặt tiêu biểu của văn học Việt Nam hiện đại, sáng tác ở nhiều thể loại như thơ, kịch với các tác phẩm quen thuộc như Hồn Trương Ba, da hàng thịt, Tôi và chúng ta… Trong đó, bài thơ "Áo cũ" có thể xem là một trong những bài thơ tiêu biểu, thể hiện rõ phong cách thơ giản dị mà giàu cảm xúc của ông. Nhận định “Thơ là ý rộng, tình sâu trong lời hay, tiếng đẹp” đã nêu lên đặc trưng của thơ ca, và qua bài thơ này có thể thấy rõ điều đó khi từ những hình ảnh rất đời thường, tác giả đã gợi ra nhiều suy nghĩ và cảm xúc sâu sắc.
Mở đầu bài thơ, tác giả nhẹ nhàng gợi lên hình ảnh chiếc áo cũ để từ đó khơi ra dòng cảm xúc về thời gian và kí ức:
“Áo cũ rồi, mỗi ngày thêm ngắn
Chỉ đứt sờn màu bạc hai vai
Thương áo cũ như là thương kí ức
Đựng trong hồn cho mắt phải cay cay.”
Chiếc áo cũ hiện lên với những dấu hiệu quen thuộc của thời gian như “thêm ngắn”, “sờn”, “bạc màu”. Những chi tiết này vừa tả thực vừa gợi ra sự trôi đi của thời gian, khi con người lớn lên thì những gì gắn bó cũng dần cũ đi. Đến câu “thương áo cũ như là thương kí ức” thì cái áo không còn là cái áo nữa, mà nó gắn với kỉ niệm, kiểu như nhìn vào là nhớ lại những gì đã qua. Cảm giác “cay cay” ở đây không mạnh, nhưng lại rất dễ nhận ra, giống như buồn nhẹ mà cứ đọng lại.
Tiếp đến, hình ảnh người mẹ dần hiện ra qua những chi tiết quen thuộc gắn với chiếc áo:
“Mẹ vá áo mới biết con chóng lớn
Mẹ không còn nhìn rõ chỉ để xâu kim
Áo con có đường khâu tay mẹ vá
Thương mẹ nhiều con càng yêu áo thêm.”
Hành động “vá áo” là việc rất bình thường, nhưng đặt trong mạch cảm xúc này thì lại có ý nghĩa hơn. Người con nhận ra mình lớn lên qua chiếc áo, còn mẹ thì lại “không còn nhìn rõ”. Câu này đọc lên thấy rất tự nhiên, nhưng nghĩ kĩ thì lại thấy mẹ đã già đi. Đường kim mũi chỉ trên áo lúc này không chỉ là vá cho xong, mà giống như có tình cảm của mẹ ở trong đó, nên mới có chuyện càng thương mẹ thì lại càng quý cái áo hơn.
Mạch cảm xúc tiếp tục nối dài khi chiếc áo gắn với thời gian và sự thay đổi của con người:
“Áo đã ở với con qua mùa qua tháng
Cũ rồi con vẫn quý vẫn thương
Con chẳng nỡ mỗi lần thay áo mới
Áo dài hơn thấy mẹ cũng già hơn.”
Chiếc áo đi cùng người con qua một khoảng thời gian dài nên dù cũ vẫn “quý”, vẫn “thương”. Cách lặp lại từ ngữ làm cho cảm giác đó rõ hơn. Đến câu “áo dài hơn thấy mẹ cũng già hơn” thì ý nghĩa lại mở ra thêm, con lớn lên thì đáng ra là điều bình thường, nhưng ở đây lại đi cùng với việc mẹ già đi. Câu thơ ngắn nhưng đọc lên dễ chững lại một chút, vì nó gợi ra một điều mà ai cũng hiểu nhưng không phải lúc nào cũng để ý.
Khép lại bài thơ là những câu mang tính nhắc nhở, mở rộng ý nghĩa từ hình ảnh chiếc áo:
“Hãy biết thương lấy những manh áo cũ
Để càng thương lấy mẹ của ta
Hãy biết thương những gì đã cùng ta sống
Những gì trong năm tháng trôi qua…”
Điệp từ “hãy biết thương” được lặp lại như một lời nhắc. Từ chuyện cái áo cũ, ý nghĩa được mở rộng ra thành việc biết trân trọng những gì đã gắn bó với mình, đặc biệt là tình cảm gia đình. Không nói quá nhiều nhưng vẫn đủ để người đọc tự hiểu ra.
Về nghệ thuật, tác giả đã rất thành công khi sử dụng ngôn ngữ giản dị, gần gũi nhưng vẫn giàu sức gợi. Hình ảnh “áo cũ” được lặp lại xuyên suốt bài thơ tạo nên sự liên kết chặt chẽ và làm nổi bật hình tượng trung tâm. Các biện pháp tu từ như so sánh, điệp từ được sử dụng tự nhiên, không cầu kì nhưng vẫn hiệu quả. Giọng điệu bài thơ nhẹ nhàng, chậm rãi, phù hợp với mạch cảm xúc hồi tưởng. Chính cách viết mộc mạc đó lại khiến cho người nghe, người đọc dễ cảm nhận, dễ đồng cảm, và khi đọc xong thì vẫn còn đọng lại một cảm giác rất khó nói, kiểu như vừa nhớ, vừa thương, vừa có chút gì đó tiếc nuối.
Từ đó có thể thấy, bài thơ "Áo cũ" đã thể hiện rất rõ nhận định “Thơ là ý rộng, tình sâu trong lời hay, tiếng đẹp”. Qua những câu thơ tưởng chừng đơn giản, tác giả đã gợi lên nhiều suy nghĩ về thời gian, về tình mẹ và sự trân trọng những gì đã qua. Bài thơ không chỉ dừng lại ở việc bộc lộ cảm xúc mà còn khiến người đọc phải suy nghĩ, phải nhìn lại những điều quen thuộc trong cuộc sống. Qua đó cho thấy thơ ca không cần phải quá cầu kì mà vẫn có thể chạm đến cảm xúc người đọc nếu có chiều sâu và sự chân thành.
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
Bảng tin
3
1075
0
Có thể khẳng định, bài thơ “Áo cũ” của Lưu Quang Vũ là một minh chứng tiêu biểu cho nhận định: “Thơ là ý rộng, tình sâu trong lời hay, tiếng đẹp.” Từ một hình ảnh giản dị, nhà thơ đã gửi gắm những suy tư sâu sắc về thời gian, kí ức và tình mẫu tử, đồng thời thể hiện qua ngôn ngữ tinh tế, giàu nhạc điệu. Bài thơ không chỉ làm giàu thêm cho tâm hồn người đọc mà còn nhắc nhở mỗi chúng ta biết sống chậm lại, biết trân trọng những điều bình dị mà thiêng liêng trong cuộc đời. Rút gọnCó thể khẳng định, bài thơ “Áo cũ” của Lưu Quang Vũ là một minh chứng tiêu biểu cho nhận định: “Thơ là ý rộng, tình sâu trong lời hay, tiếng đẹp.” Từ một hình ảnh giản dị, nhà thơ đã gửi gắm những suy tư sâu sắc về thời gian, kí ức và tình mẫu tử, đồng... xem thêm
3
1075
0
Kết bài
18
496
15
dạ đa tạ