

Hiện nay, trong xu thế hội nhập quốc tế, bên cạnh tiếp thu và Việt hoá được nhiều cái hay, cái đẹp của tiếng nói, chữ viết nước ngoài thì sự trong sáng tiếng Việt cũng đang bị ảnh hưởng tiêu cực. Đáng quan tâm nhất là sự lai căng tiếng nói, chữ viết của nước ngoài ngày một tăng.
Từ văn bản trên và từ những suy nghĩ riêng, em hãy viết bài văn đối thoại với các bạn trẻ về trách nhiệm giữ gìn sự trong sáng của tiếng Việt trong thời kì hội nhập quốc tế.
Hãy luôn nhớ cảm ơn và vote 5*
nếu câu trả lời hữu ích nhé!
Trong thời đại hội nhập quốc tế, khi thế giới ngày càng “phẳng” hơn nhờ công nghệ và giao lưu văn hóa, việc tiếp nhận những cái hay, cái đẹp từ ngôn ngữ nước ngoài là điều tất yếu. Tuy nhiên, bên cạnh những mặt tích cực ấy, tiếng Việt cũng đang phải đối mặt với nhiều thách thức, đặc biệt là tình trạng lai căng, pha tạp ngôn ngữ ngày càng phổ biến. Từ thực tế đó, em muốn đối thoại cùng các bạn trẻ về trách nhiệm giữ gìn sự trong sáng của tiếng Việt – một giá trị vô cùng quý báu của dân tộc.
Các bạn trẻ thân mến, chúng ta có bao giờ tự hỏi: liệu mình có đang vô tình làm “méo mó” tiếng mẹ đẻ? Không khó để bắt gặp những câu nói pha trộn giữa tiếng Việt và tiếng Anh như “deadline dí”, “crush mình ghost rồi”, hay những cách viết tắt, biến dạng ngôn ngữ trên mạng xã hội. Ban đầu, điều đó có thể tạo cảm giác mới mẻ, thú vị, nhưng về lâu dài lại khiến tiếng Việt mất đi vẻ đẹp trong sáng, giàu cảm xúc vốn có. Ngôn ngữ không chỉ là công cụ giao tiếp mà còn là nơi lưu giữ văn hóa, lịch sử và tâm hồn dân tộc. Nếu chúng ta thờ ơ trước sự biến dạng ấy, chẳng khác nào đang tự đánh mất một phần bản sắc của chính mình.
Tuy nhiên, nói như vậy không có nghĩa là chúng ta phủ nhận vai trò của ngoại ngữ. Trong thời đại hội nhập, việc học và sử dụng ngoại ngữ là vô cùng cần thiết để mở rộng tri thức và kết nối với thế giới. Điều quan trọng là chúng ta phải biết sử dụng đúng lúc, đúng chỗ, tránh lạm dụng một cách thiếu ý thức. Các bạn có đồng ý rằng tiếng Việt của chúng ta rất giàu đẹp không? Từ những câu ca dao, tục ngữ giản dị mà sâu sắc đến những áng văn chương tinh tế, tất cả đã tạo nên một kho tàng ngôn ngữ đáng tự hào. Vì vậy, thay vì chạy theo những xu hướng ngôn ngữ “lai căng”, chúng ta nên học cách trân trọng và phát huy vẻ đẹp ấy.
Vậy trách nhiệm của mỗi bạn trẻ là gì? Trước hết, hãy bắt đầu từ những việc nhỏ nhất: nói và viết đúng chính tả, sử dụng từ ngữ rõ ràng, phù hợp với hoàn cảnh giao tiếp. Khi không cần thiết, hãy hạn chế dùng từ ngoại lai, đặc biệt là trong giao tiếp tiếng Việt hằng ngày. Bên cạnh đó, mỗi người cũng nên tích cực đọc sách, học hỏi để làm giàu vốn từ và hiểu sâu hơn về giá trị của tiếng mẹ đẻ. Không chỉ cá nhân, gia đình, nhà trường và xã hội cũng cần chung tay định hướng, giáo dục để tiếng Việt luôn được sử dụng một cách chuẩn mực và văn minh.
Giữ gìn sự trong sáng của tiếng Việt không phải là việc làm to tát mà bắt đầu từ chính ý thức và thói quen của mỗi người. Trong hành trình hội nhập, chúng ta có thể mở rộng cánh cửa ra thế giới, nhưng đừng quên giữ vững gốc rễ văn hóa của mình. Các bạn trẻ thân mến, hãy cùng nhau hành động từ hôm nay, để tiếng Việt mãi trong sáng, giàu đẹp và xứng đáng là niềm tự hào của dân tộc Việt Nam.
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
Bài làm:
Ngồi trong quán cà phê với nhóm bạn trẻ, tôi bắt chuyện về chủ đề mà lâu nay tôi luôn băn khoăn.
Tôi: Các bạn có để ý không, dạo này tiếng Việt của chúng ta đang bị “lai căng” rất nhiều, nhất là trong giao tiếp hằng ngày và trên mạng xã hội.
Bạn Lan: Ý cậu là sao? Mình thấy việc dùng một vài từ tiếng Anh cũng bình thường mà. Ví dụ như “update”, “like”, “check”…
Tôi: Ừ, dùng đôi lúc thì không sao, nhưng vấn đề là nhiều bạn trẻ lạm dụng quá mức, nói tiếng Việt nhưng cứ chen đầy từ ngoại, rồi cách viết cũng bị “vay mượn” nhiều. Dần dần, tiếng Việt trở nên “lẫn lộn”, mất đi nét trong sáng vốn có.
Bạn Nam: Nhưng hội nhập quốc tế mà, học hỏi, tiếp thu từ nước ngoài là điều tất yếu. Mình không nghĩ đó là xấu.
Tôi: Chính xác, tiếp thu là cần thiết, nhưng phải biết lựa chọn và biết cách Việt hoá. Chẳng hạn, thay vì nói “update status”, mình có thể nói “cập nhật trạng thái”; thay vì “like bài viết”, có thể nói “thích bài viết”. Vẫn hiện đại, vẫn tiện lợi mà không đánh mất bản sắc tiếng Việt.
Bạn Mai: Vậy theo cậu, trách nhiệm của chúng ta là gì?
Tôi: Mỗi người trong chúng ta, nhất là thế hệ trẻ, có trách nhiệm gìn giữ tiếng Việt. Bắt đầu từ những việc nhỏ: viết đúng chính tả, dùng từ Việt thay cho từ ngoại khi có thể, tạo thói quen nói tiếng Việt chuẩn. Nếu mỗi người làm được, tiếng Việt sẽ vừa phát triển, vừa trong sáng.
Bạn Lan: Nghe cậu nói mình thấy phải xem lại cách dùng từ của bản thân rồi. Biết đâu mình cũng vô tình góp phần làm tiếng Việt “lai căng”.
Tôi: Đúng vậy, giữ gìn tiếng Việt là trách nhiệm của tất cả chúng ta. Nó không chỉ là cách chúng ta thể hiện văn hóa mà còn là cách chúng ta tôn trọng chính mình.
Cuộc trò chuyện kết thúc, nhưng trong lòng mọi người đều có một suy nghĩ chung: tiếng Việt là của chúng ta, và chúng ta cần bảo vệ nó trong thời hội nhập.
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
Bảng tin