

VIẾT 2 ĐOẠN VĂN VỀ NGƯỜI CHIẾN SĨ MÀ EM BIẾT
VÍ DỤ: NGUYỄN VIẾT XUÂN VÀ Nguyễn Văn Trỗi.
Hãy luôn nhớ cảm ơn và vote 5*
nếu câu trả lời hữu ích nhé!
Đoạn 1: Người chiến sĩ mà em biết đầu tiên là Nguyễn Viết Xuân. Ông là một tấm gương tiêu biểu về lòng dũng cảm và tinh thần chiến đấu kiên cường trong kháng chiến chống Mỹ. Trong một trận chiến ác liệt, dù bị thương nặng, ông vẫn hiên ngang chỉ huy đồng đội và hô vang khẩu hiệu nổi tiếng: “Nhằm thẳng quân thù mà bắn!”. Câu nói ấy không chỉ thể hiện ý chí sắt đá mà còn trở thành nguồn động viên to lớn cho quân dân ta. Hình ảnh người chiến sĩ bất khuất, không sợ hi sinh của Nguyễn Viết Xuân mãi là biểu tượng đẹp về chủ nghĩa anh hùng cách mạng.
Đoạn 2: Người chiến sĩ thứ hai là Nguyễn Văn Trỗi – một tấm gương sáng về lòng yêu nước và tinh thần bất khuất trước kẻ thù. Ông là chiến sĩ biệt động Sài Gòn, từng tham gia nhiệm vụ ám sát Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ nhưng không thành và bị bắt. Trước khi hi sinh, Nguyễn Văn Trỗi vẫn giữ vững khí tiết, không hề run sợ trước cái chết, khiến kẻ thù phải khâm phục. Câu nói và hành động của ông đã trở thành nguồn cảm hứng lớn lao cho thế hệ trẻ. Tinh thần quả cảm và lòng trung thành với Tổ quốc của ông sẽ luôn sống mãi trong lòng dân tộc Việt Nam.
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?

Bài làm:
Ai cũng đều có người chiến sĩ mà mình ngưỡng mộ, yêu quý. Cũng như em, em cũng có một người con gái yêu quê hương, gắn liền cả đời mình với cách mạng - Võ Thị Sáu. Chị sinh năm 1933 tại vùng Đất Đỏ, Bà Rịa - Vùng Tàu. Chị luôn cố gắng học hành thế nhưng chị đã thấy bọn giặc Pháp xông vào cướp bóc dân làng, từ đó chị đã căm hận quyết phải diệt được bọn chúng. Chị Sáu đã tham gia vào Đội công an xung phong Đất Đỏ khi chị còn rất trẻ. Một ngày, chị giả làm người bán cá để tiếp cận bọn lính canh. Khi chị bị lính canh đuổi đi, chị đã quan sát tình hình một lúc lâu rồi mới đi. Trong khi đó, bố mẹ ở nhà vẫn đang đợi chị mà trời đã tối rồi nhưng vẫn chưa thấy chị về. Sáng hôm sau, có 1 người lính Pháp đi hỏi người dân xem có ai biết mổ thịt heo không thì chị đã lấy cơ hội này để lẻn vào khu của địch. Hôm sau, chị cải trang thành người mổ thịt và chị đã lẻn vào được. Khi chị vào được, chị đã cầm con dao và đâm người lính canh bên trong nhưng không may, chị đã bị bắt giữ. Bọn chúng đã nhốt chị vào phòng giam nhưng chị vẫn không bỏ cuộc mà lên kế hoạch trong lòng. Một ngày, nhân lúc lính canh đi qua, chị giả vờ khóc và xin nấu cơm nước cho bọn chúng để lấy lòng tin của lính canh. Trong những ngày qua , chị Sáu luôn làm việc chăm chỉ trước mặt bọn chúng. Một hôm, chị đã được chỉ huy của quân địch khen ngợi. Chiều hôm ấy, chị giả vờ đau bụng khi đi gánh nước, chị nói là buồn đi ngoài để dụ bọn lính đứng ra xa, nhân lúc bọn lính canh không để ý, chị liền nhảy xuống sông và bị bọn lính truy đuổi. Sáu giả làm cây, chờ một lúc sau, Sáu thấy người lái đò và đã giới thiếu tình hình của mình cho người lái đò nghe và xin đi nhờ. Sau khi đi qua sông, Sáu gặp một con trâu và cưỡi về nhà, lúc đó bọn lính đã thấy và đuổi theo. Đến tối, Sáu mệt quá ngủ thiếp đi từ lúc nào không hay biết, đến khi sáng những người quen đến vây quanh. Sáu tỉnh dậy và được mọi người hỏi han. Khi chị bị bắt lần thứ 2, họ đã quyết định kết án tử hình người chiến sĩ trẻ ở nhà tù côn đảo. Ngày 23 tháng 1 năm 1952, chị Sáu đã bị đưa ra pháp trường khi vừa tròn 17 tuổi. Chị hái 1 bông hoa cài lên đầu. Chị ngắm nhìn quê hương mình lần cuối rồi nhìn thẳng vào họng súng của địch và hát vang bài hát Tiến quân ca. Chị đã hy sinh nhưng lòng chị vẫn yêu nước.
thaivuthanh
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?

Bảng tin