

Chuyện kể rằng: em, cô gái mở đường
Để cứu con đường đêm ấy khỏi bị thương
Cho đoàn xe kịp giờ ra trận
Em đã lấy tình yêu Tổ quốc của mình thắp lên ngọn lửa
Đánh lạc hướng thù, hứng lấy luồng bom...
Đơn vị tôi hành quân qua con đường mòn
Gặp hố bom nhắc chuyện người con gái
Một nấm mồ, nắng ngời bao sắc đá,
Tình yêu thương bồi đắp cao lên...
phân tích đoạn thơ này đc trích trong tác phẩm Khoảng trời, hố bom của nhà thơ Lâm Thị Mỹ Dạ
Hãy luôn nhớ cảm ơn và vote 5*
nếu câu trả lời hữu ích nhé!
`color{#00EDFF}{h}color{#1AD5F7}{a}color{#1AD5F7}{ng}color{#4DA6E6}{p}color{#668EDD}{h}color{#8077D5}{a}color{#995FCD}{m}color{#CC2FBC}{1}color{#E618B3}{6}color{#FF00AB}{2}color{#EB5099}{4}color{#EA4094}{2}`
Đáp án:
Giải thích các bước giải:
Lâm Thị Mỹ Dạ là một trong những gương mặt nữ sĩ tiêu biểu của thế hệ nhà thơ trẻ thời kỳ kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Thơ bà thường mang vẻ đẹp dịu dàng, tinh tế nhưng cũng đầy quả cảm. Trong đó, "Khoảng trời, hố bom" là một khúc tráng ca bất tử về những cô gái mở đường trên tuyến lửa Trường Sơn. Đặc biệt, đoạn thơ dưới đây đã khắc họa sâu sắc sự hy sinh lẫm liệt và tâm hồn cao đẹp của người con gái thanh niên xung phong:
"Chuyện kể rằng: em, cô gái mở đường
Để cứu con đường đêm ấy khỏi bị thương
Cho đoàn xe kịp giờ ra trận
Em đã lấy tình yêu Tổ quốc của mình thắp lên ngọn lửa
Đánh lạc hướng thù, hứng lấy luồng bom..."
Mở đầu đoạn thơ, tác giả dẫn dắt người đọc vào một câu chuyện anh hùng qua cụm từ "Chuyện kể rằng". Cách mở đầu này khiến hình ảnh cô gái hiện lên như một nhân vật huyền thoại trong cổ tích giữa đời thực. Mục đích sống của "em" thật giản dị nhưng vĩ đại: cứu con đường khỏi bị "thương" để đoàn xe kịp giờ ra trận. Nhà thơ đã sử dụng phép nhân hóa khi coi con đường như một thực thể sống, một người đồng chí cần được bảo vệ.
Hành động của cô gái chính là đỉnh cao của lòng yêu nước: "Em đã lấy tình yêu Tổ quốc của mình thắp lên ngọn lửa". Ngọn lửa ấy không chỉ là luồng sáng vật lý để đánh lạc hướng máy bay địch, mà còn là ngọn lửa của lý tưởng, của niềm tin rực cháy trong tim. Động từ "hứng" được dùng vô cùng đắt giá, thể hiện tư thế chủ động, bình thản đối mặt với cái chết. Cô gái không hề né tránh, mà tự nguyện đón nhận bom đạn về phía mình để đổi lấy sự an toàn cho mạch máu giao thông của đất nước.
Sự hy sinh ấy không dẫn đến sự lãng quên mà trở thành sự bất tử trong lòng đồng đội:
"Đơn vị tôi hành quân qua con đường mòn
Gặp hố bom nhắc chuyện người con gái
Một nấm mồ, nắng ngời bao sắc đá,
Tình yêu thương bồi đắp cao lên..."
Hình ảnh "hố bom" khắc nghiệt giờ đây đã trở thành nơi lưu giữ kỷ niệm. Nấm mồ của cô gái không mang màu sắc tang tóc, bi lụy mà rực rỡ sức sống với "nắng ngời bao sắc đá". Những viên đá trên con đường Trường Sơn như đang tỏa sáng, phản chiếu linh hồn thanh cao, trong sáng của người thiếu nữ. Chi tiết "Tình yêu thương bồi đắp cao lên" khẳng định rằng, dù cô gái đã nằm xuống, nhưng sự trân trọng và lòng biết ơn của những người ở lại sẽ mãi mãi bảo vệ và tôn vinh công lao của cô.
Bằng ngôn ngữ giàu hình ảnh và cảm xúc, Lâm Thị Mỹ Dạ đã tạc một bức tượng đài bằng thơ về thế hệ trẻ Việt Nam. Đoạn thơ không chỉ ca ngợi tinh thần dũng cảm mà còn khẳng định: sự hy sinh vì Tổ quốc sẽ luôn tỏa sáng và trường tồn vĩnh cửu cùng năm tháng.
Mih gửi ạ=))
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
Đáp án:
Giải thích các bước giải:
Đoạn thơ trên trích trong bài Khoảng trời, hố bom của Lâm Thị Mỹ Dạ là một trong những đoạn thơ xúc động nhất viết về người con gái thanh niên xung phong trong thời kì kháng chiến chống Mỹ. Qua hình tượng ấy, tác giả đã khắc họa vẻ đẹp anh hùng và sự hi sinh cao cả của con người Việt Nam.
Trước hết, đoạn thơ làm nổi bật hành động dũng cảm, phi thường của cô gái mở đường. Trong hoàn cảnh ác liệt của chiến tranh, “đêm ấy” con đường bị bom đạn uy hiếp, nhưng để “cứu con đường”, để đoàn xe kịp giờ ra trận, cô gái đã không ngần ngại hi sinh bản thân. Hình ảnh “lấy tình yêu Tổ quốc của mình thắp lên ngọn lửa” là một hình ảnh giàu ý nghĩa biểu tượng. Đó không chỉ là ngọn lửa thực để đánh lạc hướng kẻ thù mà còn là ngọn lửa của lòng yêu nước cháy bỏng. Chính tình yêu Tổ quốc đã tiếp thêm sức mạnh để cô vượt qua nỗi sợ hãi, sẵn sàng “hứng lấy luồng bom”, chấp nhận cái chết để bảo vệ con đường chiến lược.
Bên cạnh đó, đoạn thơ còn khắc họa sự hi sinh thầm lặng nhưng vô cùng cao đẹp. Sau khi cô gái ngã xuống, hình ảnh “một nấm mồ, nắng ngời bao sắc đá” hiện lên vừa giản dị, vừa thiêng liêng. Nấm mồ ấy không hề lạnh lẽo mà được ánh nắng chiếu rọi, như tôn vinh sự hi sinh của cô. Đặc biệt, câu thơ “Tình yêu thương bồi đắp cao lên” cho thấy sự hi sinh ấy không mất đi mà hóa thành giá trị tinh thần lớn lao, được đồng đội và nhân dân ghi nhớ, trân trọng.
Ngoài ra, đoạn thơ còn thể hiện niềm xúc động, biết ơn sâu sắc của người lính – người kể chuyện. Khi “đơn vị tôi hành quân qua con đường mòn”, gặp lại hố bom xưa, kí ức về người con gái lại sống dậy. Điều đó cho thấy sự hi sinh của cô đã trở thành một phần không thể quên trong tâm trí những người ở lại, góp phần làm nên vẻ đẹp bất tử của thế hệ thanh niên Việt Nam thời chiến.
Về nghệ thuật, tác giả sử dụng giọng thơ nhẹ nhàng mà sâu lắng, kết hợp giữa yếu tố tự sự và trữ tình. Hình ảnh thơ giàu sức gợi, mang tính biểu tượng cao, đặc biệt là hình ảnh “ngọn lửa”, “hố bom”, “nấm mồ” đã góp phần khắc họa rõ nét vẻ đẹp của nhân vật.
Tóm lại, đoạn thơ đã ca ngợi hình tượng người con gái thanh niên xung phong với lòng yêu nước mãnh liệt và sự hi sinh anh dũng. Qua đó, tác giả gửi gắm niềm trân trọng, biết ơn đối với những con người đã hiến dâng tuổi xuân cho Tổ quốc, đồng thời khơi dậy trong mỗi chúng ta ý thức sống có trách nhiệm với quê hương, đất nước.
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
Bảng tin
11
830
11
acc chính mình mà
0
10
0
ko bạn ý là AI á
11
830
11
AI giúp tui lm dàn nó v á. Có lm sao bn thông cảm, tui ph cày đoàn nên cần AI tóm dàn á, xl nhiều
11
830
11
còn bài thì chắc chắn là văn mình
0
10
0
ok ko sao bạn
11
830
11
ui cảm ơn bn nh^^
11
830
11
Đa tạ=)
0
10
0
ko có gì hihi=))