

Em hãy viết bài văn nói về người thân mà e yêu quý nhất trong gia đình.
Hãy luôn nhớ cảm ơn và vote 5*
nếu câu trả lời hữu ích nhé!
Bài làm
Trong cuộc sống, mỗi người đều có sự hạnh phúc, tương lai tốt đẹp bởi họ được người mẹ nuôi nấng , họ được người bố động viên; khích lệ, họ được ông bà kể chuyện, yêu quý. Bản thân chúng ta cũng thế, chúng ta được sống trong vòng tay của cha mẹ, học những bài học từ người bà, người ông. Có lẽ người thấu hiểu, yêu quý, chỉ bảo ta, dạy ta chính là ông ngoại.
Có lẽ tôi viết bài văn này không chỉ dành riêng cho mỗi người đọc mà cho tất cả những đứa trẻ mất đi người thân, thiếu tình cảm quý giá ấy. Ông ngoại tôi là một người ông rất tuyệt vời, tốt bụng, và rất yêu quý chúng tôi. Độ tuổi ông ngoại tôi tầm 60 tuổi, trông cũng khá trẻ. Nhưng đáng buồn thay , tôi chưa bao giờ gặp ông ngoại, chưa một lần nào thấy tiếng cười, tiếng nói , đặc biệt thiếu tình cảm từ ông. Ông ngoại tôi mất từ khi tôi sinh ra, tôi đã từng thấy bức ảnh trên bàn thờ, đó là ông ngoại. Khuôn mặt của ông tôi cũng đã thấy lần đầu, nhưng ông cũng đã mất rồi, đâu có còn ở đây.
Bản thân tôi thật đau lòng khi gia đình mất đi người thân. Mẹ tôi từng kể cho tôi nghe rằng ông của mẹ là một người bố hiền, nhưng rất nghiêm khắc, nghiêm khắc ở việc dạy mẹ học bài. Ông có một sở thích khá đặc biệt là trồng cây trái, cây ăn quả trong vườn đều chín mọng, sai trái, có khi quả còn ngọt nữa. Nhưng khi ông đã mất thì khu vườn cũng không gọi là vườn nữa bởi các cây ăn quả đếu hỏng, thiếu dinh dưỡng hay còn gọi là thiếu đi tình cảm của ông. Chắc chắn khu vườn đều vắng đi bóng hình quen thuộc ấy. Bởi vậy tôi nghĩ thầm nếu ông mất thì tình cảm cũng mất, không còn.
Nhưng tối hôm đó, tôi đi ngủ như thường lệ. Trong giấc mơ, ''Cháu ơi! ra đây nghe ông kể chuyện, thú vị lắm đây" ngoảnh lại, ông ngoại gọi tôi ư? Đúng rồi, bóng hình lẫn khuôn mặt rất quen thuộc trong ảnh mà tôi đã từng thấy. Tôi liền chạy tới chỗ ông ngoại mình và hỏi " Ông vẫn còn sống ư?" ông nói tôi " Ông vẫn sống mà" câu nói ấy đã khiến tôi vui lên. Tôi nghe ông kể bao câu chuyện nào là tấm cám, trí khôn của ta đây!,..... đều dạy cho tôi về bài học. Tôi còn được ông dạy cách trồng cây, dạy cách câu cá. Có khi còn được ông mua cho tôi đồ tôi yêu thích nhất. Có hôm, ông dạy tôi phải biết trân trọng tình cảm của người khác, tôi hỏi ông "Nếu người thân trong gia đình mất đi thì liệu thứ tình cảm đó còn không ạ?" ông mỉm cười âu yếu và nói "Người thân mất đi thì tình cảm đó vẫn còn bởi họ đã dành tình cảm trân quý ấy cho người khác để họ có được tình cảm ý nghĩa, lối sống trọn vẹn". Tối đó, ông ru tôi ngủ, trong chốc lát, thời gian trôi đi, ông mở cánh cửa và đi ra ngoài một cách lặng lẽ, trước khi đi ông nói với tôi một câu "Tình cảm ấy ai cũng có, nó chỉ tồn tại khi ta nhận và cho đi một ai đó mà ta yêu quý nhất". Rồi ông tôi đi lặng lẽ, tôi tỉnh dậy, vội vã ra ngoài trong đêm tối, bóng hình vừa nãy đã mất đi trước con mắt tôi, căn nhà trống vắng, yên lặng , mọi cảnh vật chìm vào giấc ngủ, căn nhà dường như không có bóng dáng nào, cửa ngoài sân thì khoá. Tôi lặng lẽ cúi xuống và thấy bức thư, cầm nó,mở ra , tôi bật khóc trước câu nói của ông tôi để lại "Ông yêu quý cháu ! mặc dù thời gian ta sống với nhau ngắn ngủi nhưng thứ tình cảm hai ông cháu dành cho nhau là một thứ quý giá nhất, đáng trân trọng! Khi thiếu nó thì mọi thứ dường như chỉ là một màu đen tối mà thôi! Ông hy vọng đứa cháu của ông sẽ có một cuộc sống tốt đẹp, có con đường riêng của mình. Tình cảm ta dành cho cháu không thể thấy được nhưng cháu có thể cảm nhận được nó. Ông sẽ mãi bên cháu! Ông ngoại.!" Tôi vừa khóc vừa cảm thấy hạnh phúc khi bản thân có được tình cảm.
"Dậy đi nào, sao khóc thế?" tôi tỉnh dậy, lau nước mắt và hỏi mẹ "Ông ngoại đâu hở mẹ?" mẹ tôi thở dài "Ông ngoại mất lâu rồi con". Bây giờ tôi mới vỡ lẽ, chẳng phải tôi gặp ông tôi trong mơ sao? tôi mỉm cười. Tôi đã hiểu, hiểu mọi thứ, hiểu câu nói của ông. Câu nói của ông không chỉ đơn thuần là dạy cho tôi mà dạy cho cả nhưng người đang đọc có mặt ở đây. Bản thân biết rằng dù người thân đã mất nhưng tình cảm vẫn là mòn quà đang tồn tại ở trong lòng tôi và người đọc.
Ông ngoại tôi vẫn bên cạnh tôi từ nhỏ đến lớn, dù có đi đâu xa thì bóng dáng ông xuất hiện trong mắt tôi. Người tôi yêu quý không chỉ cho tôi bài học mà còn khuyên nhủ tôi dạy các em, những thế hệ sau. Bởi vậy, tôi nói người đọc rằng "Khi ta cho người khác một thứ duy nhất, thì thứ đó vẫn còn trong họ". Hy vọng ông ngoại tôi vẫn luôn bên cạnh gia đình, bên con cháu.
@trankhanhhuyen123
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?

Bài làm:
Trong gia đình, người mà tôi dành nhiều tình cảm nhất chính là bà ngoại. Bà là ng đã chăm sóc và dạy bảo tôi từ những ngày tôi còn thơ bé.
Năm nay bà tôi đã ngoài _____ (tus tự điền)tuổi. Dáng người bà ______(tự ghi) với mái tóc bạc phơ như cước, luôn được búi gọn gàng. Gương mặt bà đã hằn lên những nếp nhăn của thời gian, nhưng đôi mắt vẫn luôn lấp lánh vẻ nhân hậu mỗi khi nhìn con cháu. Tôi yêu nhất là đôi bàn tay gầy gộc, chai sần của bà – đôi bàn tay đã tần tảo làm lụng suốt cuộc đời để lo cho gia đình. Bà không chỉ đảm đang _____(tự ghi) mà còn là người rất tâm lý. Tôi vẫn nhớ những buổi tối nằm trong lòng bà, nghe bà kể chuyện cổ tích hay đọc những câu ca dao xưa. Giọng bà trầm ấm, đưa tôi vào giấc ngủ bình yên. Mỗi khi tôi có chuyện buồn hay gặp khó khăn trong học tập, bà luôn là người đầu tiên ở bên cạnh,_____(tus tự ghi). Không chỉ chăm lo cho tôi từng bữa ăn giấc ngủ, bà còn là tấm gương sáng về lòng nhân hậu để tôi noi theo. Bà thường dạy tôi phải __________(tự ghi). Những bài học đạo đức giản dị mà sâu sắc của bà đã thấm sâu vào tâm hồn tôi, giúp tôi trưởng thành hơn mỗi ngày. Với tôi, bà chính là ____________(tự ghi)
Tôi yêu bà ngoại rất nhiều. Tôi tự hứa sẽ luôn __________(tự ghi) để bà được vui lòng. Tôi chỉ mong bà luôn mạnh khỏe và sống thật lâu bên cạnh gia đình. Để mỗi làn quay về, tôi sẽ luôn có nhưng khoảnh khắc ấm áp mà có lẽ lớn lên- tôi ko thể tìm lại đc.
$\text{Những chỗ trống là tus tự ghi theo ý bản thân nhé - chúc học tốt}$
`\color(#00FFFF){\fr{--w}}\color(#33EFFF){\fr{h}}\color(#33CCFF){\fr{a}}\color(#3399FF){\fr{t}} \color(#3366FF){\fr{2}}\color(#3333FF){\fr{5}}\color(#5A00FF){\fr{3}}\color(#5A00FF){\fr{7--}}`
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?

Bảng tin
70
1998
108
cô giáo mà đọc văn bản này thì chắc khóc hết nước mắt
1
152
2
:))) có lí
16
514
15
phó ơi
16
514
15
kick t ra đi
70
1998
108
tại sao?
16
514
15
cái nhóm chán đời quá
16
514
15
trường còn ko on
70
1998
108
:)))