

Hãy luôn nhớ cảm ơn và vote 5*
nếu câu trả lời hữu ích nhé!
Trong cuộc sống, có những người chỉ lướt qua ta như một cơn gió, nhưng những gì họ để lại thì còn mãi trong ký ức. Đối với em, đó là hình ảnh một cụ già bán vé số mà em vô tình gặp vào một buổi chiều mưa tầm tã cách đây vài tháng.Hôm đó, em đang đứng trú mưa dưới mái hiên của một cửa hàng tạp hóa. Trời mưa mỗi lúc một nặng hạt, ai nấy đều vội vã. Giữa dòng người hối hả, em chú ý đến một cụ bà khoảng ngoài bảy mươi tuổi. Cụ có dáng người nhỏ nhắn, hơi còng xuống vì gánh nặng thời gian. Mái tóc cụ bạc trắng như cước, lòa xòa dưới chiếc nón lá đã cũ nát, rách bươm ở vành.Điều khiến em nhớ nhất chính là đôi bàn tay và ánh mắt của cụ. Đôi bàn tay gầy guộc, nổi đầy những gân xanh, run run cầm xấp vé số được bọc cẩn thận trong một lớp nilon để không bị ướt. Dù bộ quần áo bà ba trên người đã thấm đẫm nước mưa và dán chặt vào người vì lạnh, nhưng ánh mắt cụ vẫn toát lên vẻ hiền từ và nhẫn nại lạ thường. Cụ không chèo kéo, chỉ đứng lặng lẽ nhìn dòng người, thỉnh thoảng khẽ gật đầu chào khi có ai đó đi ngang qua.Khi một anh thanh niên dừng lại mua giúp cụ vài tờ vé số, em thấy cụ nở một nụ cười móm mém. Nụ cười ấy ấm áp vô cùng, làm bừng sáng cả khuôn mặt đầy những nếp nhăn vì vất vả. Cụ còn cẩn thận nhắc anh ấy: "Con đi đường cẩn thận, mưa trơn lắm!". Một lời hỏi thăm giản dị từ một người lạ khiến em cảm thấy lòng mình ấm áp lạ kỳ giữa cái lạnh của cơn mưa đầu mùa.Chỉ ít phút sau, mưa ngớt, cụ lại lầm lũi bước đi với đôi dép lê mòn vẹt. Em chưa kịp hỏi tên cụ, cũng chẳng biết cụ sống ở đâu, nhưng hình ảnh một người bà tần tảo, đầy nghị lực và giàu lòng nhân hậu ấy đã in đậm trong tâm trí em.Cuộc gặp gỡ ngắn ngủi đó đã dạy cho em một bài học quý giá về sự kiên cường và lòng tử tế trong cuộc sống. Dù gặp khó khăn, chỉ cần giữ được nụ cười và sự quan tâm đến người khác, cuộc đời này sẽ trở nên đẹp đẽ hơn rất nhiều.
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
- bài văn tham khảo -
Trong cuộc sống, có những người ta chỉ gặp một vài lần nhưng hình ảnh của họ lại in đậm trong tâm trí như một kỷ niệm đẹp. Đối với em, đó là cụ già em tình cờ gặp trong một buổi chiều mưa tầm tã cách đây một năm.Hôm đó, trên đường đi học về, một cơn mưa bóng mây bất chợt ập đến khiến em không kịp trở tay. Em vội vã dắt xe đạp vào trú dưới mái hiên của một cửa tiệm cũ. Lúc đó, em thấy một cụ ông đang ngồi trên chiếc ghế gỗ nhỏ ngay hiên nhà.Ông cụ trông khoảng ngoài bảy mươi tuổi. Dáng người ông hơi gầy, tấm lưng đã hơi còng xuống vì dấu ấn của thời gian. Mái tóc ông bạc phơ như cước, được chải gọn gàng. Điều khiến em ấn tượng nhất chính là đôi mắt ông. Dù đã có nhiều vết chân chim nơi khóe mắt nhưng ánh nhìn của ông vẫn vô cùng ấm áp và hiền hậu. Ông mặc một bộ quần áo bà ba màu nâu giản dị, toát lên vẻ thanh cao, điềm đạm.Thấy em đứng run rẩy vì lạnh và lo lắng, ông chậm rãi đứng dậy, bước đến gần và bảo: "Vào trong nhà ngồi cho bớt lạnh đi cháu, mưa này còn lâu mới tạnh". Giọng nói của ông trầm ấm, nhẹ nhàng như giọng của người ông nội kính yêu của em. Ông còn rót cho em một cốc trà gừng ấm nóng. Trong lúc chờ mưa tạnh, ông hỏi han về chuyện học hành và khuyên nhủ em phải cẩn thận khi đi đường mùa mưa. Nụ cười của ông hiền từ, tỏa ra hơi ấm khiến nỗi lo lắng trong lòng em tan biến hết.Khi trời tạnh, em chào ông để ra về. Ông còn cẩn thận dặn em đi chậm vì đường trơn. Em chỉ kịp hỏi tên ông nhưng ông chỉ cười và vẫy tay chào.Đã lâu rồi em không có dịp quay lại con phố đó, cũng không gặp lại ông cụ lần nào nữa. Nhưng hình ảnh cụ già với mái tóc bạc và cốc trà gừng ấm nóng hôm ấy vẫn luôn hiện rõ trong tâm trí em. Cuộc gặp gỡ ngắn ngủi ấy đã dạy cho em bài học quý giá về sự tử tế và lòng nhân hậu giữa những người xa lạ với nhau.
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
Bảng tin