

Trăng nhập vào dây cung nguyệt lạnh,
Trăng thương, trăng nhớ, hỡi trăng ngần.
Đàn buồn, đàn lặng, ôi đàn chậm!
Mỗi giọt rơi tàn như lệ ngân.
Mây vắng, trời trong, đêm thuỷ tinh;
Lung linh bóng sáng bỗng rung mình
Vì nghe nương tử trong câu hát
Đã chết đêm rằm theo nước xanh.
Thu lạnh càng thêm nguyệt tỏ ngời,
Đàn ghê như nước, lạnh, trời ơi...
Long lanh tiếng sỏi vang vang hận:
Trăng nhớ Tầm Dương, nhạc nhớ người.
Bốn bề ánh nhạc: biển pha lê.
Chiếc đảo hồn tôi rợn bốn bề.
Sương bạc làm thinh, khuya nín thở
Nghe sầu âm nhạc đến sao Khuê.
Câu 1: tìm các hình ảnh tượng trưng trong bài thơ và nêu ý nghĩa của các hình ảnh đó
Câu 2: tìm và nêu tác dụng của các biện pháp tu từ trong khổ 1, 3 và 4
Hãy luôn nhớ cảm ơn và vote 5*
nếu câu trả lời hữu ích nhé!
Câu 1:
Hình ảnh tượng trưng trong bài thơ:
- Trăng : tượng trưng cho cái đẹp, nghệ thuật, cảm xúc tinh te, cũng là nỗi buồn, sự cô đơn. Trăng không chỉ là thiên nhiên mà còn là tâm trạng con người.
- Đàn / tiếng đàn : Tượng trưng cho tiếng lòng của người nghệ sĩ nỗi đau, nỗi buồn sâu kín. Tiếng đàn bằng nỗi lòng được cất lên bằng âm nhạc.
- Nương tử : Tượng trưng cho người phụ nữ tài hoa nhưng bạc mệnh. Gợi liên tưởng đến số phận
tài năng nhưng bất hạnh.
- Tầm Dương : Gợi điển tích (bến Tầm Dương – nơi chia ly, buồn thương). Tượng trưng cho nỗi nhớ, quá khứ đau buồn.
- “Đêm thuỷ tinh”, “biển pha lê”, “sương bạc : Không gian trong suốt, lạnh lẽo tượng trưng cho thế giới nghệ thuật huyền ảo, cô đơn, xa cách thực tại.
+ “Chiếc đảo hồn tôi” :Tượng trưng cho sự cô lập tuyệt đối của tâm hồn, cô đơn đến tột cùng.
- Sao Khuê :Biểu tượng của văn chương, nghệ thuật, âm nhạc vang xa đến tầm cao nghệ thuật.
Câu 2:
Khổ 1 :
+ Nhân hoá: “trăng thương, trăng nhớ”
+ Điệp từ: “trăng”, “đàn”
+ Ẩn dụ chuyển đổi cảm giác : “giọt rơi tàn như lệ ngân” (âm thanh -> giọt -> nước mắt)
+ So sánh: “như lệ ngân”.
=> Tác dụng :
+ Làm trăng và đàn có hồn, có cảm xúc
+ Nhấn mạnh nỗi buồn, sự cô đơn
+ Khiến âm thanh trở nên hữu hình, giàu cảm xúc
Khổ 3
+ So sánh: “đàn ghê như nước”
+ Ẩn dụ chuyển đổi cảm giác: âm thanh -> cảm giác lạnh (“lạnh, trời ơi”)
+ Nhân hoá: “trăng nhớ”, “nhạc nhớ”
=> Tác dụng :
+ Làm nổi bật sự lạnh lẽo, rợn ngợp của âm nhạc
+ Gợi cảm giác âm thanh có hình khối, ánh sáng.
+ Thể hiện nỗi nhớ, nỗi đau sâu sắc.
Khổ 4
+ Ẩn dụ: “biển pha lê” ( không gian âm nhạc vô tận )
“chiếc đảo hồn tôi” (tâm hồn cô độ)
+ Nhân hoá:
“sương bạc làm thinh”, “khuya nín thở”
+ Phóng đại: " nghe sầu âm nhạc đến sao Khuê”
=> Tác dụng:
+ Nhấn mạnh sự cô đơn tuyệt đối của cái tôi trữ tình.
+ Làm không gian trở nên tĩnh lặng, huyền ảo, đầy ám ảnh.
+ Khẳng định sức lan toả mạnh mẽ của âm nhạc và nỗi buồn.
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
`color{#ffc0cb}{J}color{#fac6ce}{a}color{#f6cbd2}{m}color{#f1d0d5}{e}color{#ebd6d9}{s}`
Câu `1:`
`-` Trăng / Nguyệt: Tượng trưng cho vẻ đẹp huyền bí, lạnh lẽo và linh hồn của quá khứ
`-` Giọt lệ ngân / Tiếng sỏi: Tượng trưng cho âm thanh được hữu hình hóa, mang nỗi đau và sự sắc lạnh
`-` Biển pha lê / Đêm thủy tinh: Tượng trưng cho không gian trong suốt, tĩnh lặng nhưng mong manh, rợn ngợp
`-` Chiếc đảo hồn tôi: Tượng trưng cho sự cô độc tuyệt đối của cái tôi nghệ sĩ giữa vũ trụ
Câu `2:`
`-` Khổ `1:`
`@` Nhân hóa (Trăng thương, nhớ), Ẩn dụ chuyển đổi cảm giác (Giọt rơi tàn)
`@` Tác dụng: Biến âm thanh thành hình khối, gợi nỗi sầu buồn, tan tác và sự giao hòa giữa thiên nhiên với con người
`-` Khổ `3:`
`@` So sánh (Đàn ghê như nước), Điểm điển tích (Tầm Dương)
`@` Tác dụng: Nhấn mạnh cái lạnh lẽo, ghê rợn của tiếng đàn và sự kết nối nỗi hận từ quá khứ đến hiện tại
`-` Khổ `4:`
`@` Ẩn dụ (Biển pha lê, Chiếc đảo hồn), Nhân hóa (Sương làm thinh, khuya nín thở)
`@` Tác dụng: Diễn tả sự im lặng tuyệt đối của ngoại vật để làm nổi bật tiếng sầu của âm nhạc lan tỏa đến tận các vì sao
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
Bảng tin