

Trăng nhập vào dây cung nguyệt lạnh,
Trăng thương, trăng nhớ, hỡi trăng ngần.
Đàn buồn, đàn lặng, ôi đàn chậm!
Mỗi giọt rơi tàn như lệ ngân.
Mây vắng, trời trong, đêm thuỷ tinh;
Lung linh bóng sáng bỗng rung mình
Vì nghe nương tử trong câu hát
Đã chết đêm rằm theo nước xanh.
Thu lạnh càng thêm nguyệt tỏ ngời,
Đàn ghê như nước, lạnh, trời ơi...
Long lanh tiếng sỏi vang vang hận:
Trăng nhớ Tầm Dương, nhạc nhớ người.
Bốn bề ánh nhạc: biển pha lê.
Chiếc đảo hồn tôi rợn bốn bề.
Sương bạc làm thinh, khuya nín thở
Nghe sầu âm nhạc đến sao Khuê.
Câu 1: xác định chủ thể trữ tình
Câu 2: xác định mạch cảm xúc
Hãy luôn nhớ cảm ơn và vote 5*
nếu câu trả lời hữu ích nhé!
`color{#ffc0cb}{J}color{#fac6ce}{a}color{#f6cbd2}{m}color{#f1d0d5}{e}color{#ebd6d9}{s}`
Câu `1:`
`->` Chủ thể trữ tình: 'Tôi'
`-` Đây là một tâm hồn nghệ sĩ nhạy cảm, đang đắm chìm trong sự giao thoa huyền diệu giữa âm thanh, ánh sáng và cảm giác lạnh lẽo, cô độc của đêm thu
Câu `2:`
`->` Mạch cảm xúc đi từ say đắm, ngỡ ngàng đến u buồn, hoài cổ và dừng lại ở sự rợn ngợp, cô đơn
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
![]()
$\textit{Câu 1:}$
`-` Chủ thể trữ tình là nhà thơ.
`-` Dấu hiệu:
`+` Người trực tiếp cảm nhận và bộc lộ cảm xúc
`+` Mang tâm trạng cô đơn, buồn, ám ảnh được thể hiện qua những rung động trước tiếng đàn, ánh trăng và không gian đêm
$\textit{Câu 2:}$
`-` Mạch cảm xúc của bài thơ phát triển từ nỗi buồn nhẹ nhàng ban đầu, dần trở nên sâu lắng, lạnh lẽo và cuối cùng là cảm giác cô đơn, sầu muộn bao trùm.
`-` Mở đầu là cảm nhận về tiếng đàn hòa với ánh trăng, qua đó gợi nỗi buồn nhẹ, man mác. Tiếp đến là nỗi buồn tăng dần, trở nên sâu lắng, da diết liên tưởng đến " nương tử", cái chết, quá khứ. Cùng với cảm xúc lạnh lẽo, rợn ngợp, lan rộng trong không gian như" biển pha lê" , "bốn bề". Cuối cùng, kết thúc với nỗi cô đơn, sầu muộn đạt đến đỉnh điểm, bao trùm cả vũ trụ
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
Bảng tin