

PHÂN TÍCH MỘT SỐ TRUYỆN
TRUYỆN 1.
BỐ TÔI
Tôi đi học dưới đồng bằng. Còn bố tôi, từ nơi núi đồi hiểm trở, ông luôn dõi theo tôi.
Bao giờ cũng vậy, ông mặc chiếc áo kẻ ô phẳng phiu nhất, xuống núi vào cuối mỗi tuần. Ông rẽ vào bưu điện để nhận những lá thư tôi gửi. Lặng lẽ, ông vụng về mở nó ra. Ông xem từng con chữ, lấy tay chạm vào nó, rồi ép vào khuôn mặt đầy râu của ông. Rồi lặng lẽ như lúc mở ra, ông xếp nó lại, nhét vào bao thư. Ông ngồi trầm ngâm một lúc, khẽ mỉm cười rồi đi về núi.
Về đến nhà, ông nói với mẹ tôi: "Con mình vừa gửi thư về". Mẹ tôi hỏi:"Thư đâu?". Ông trao thư cho bà. Bà lại cẩn thận mở nó ra, khen: "Ôi, con mình viết chữ đẹp quá! Những chữ tròn, thật tròn, những cái móc thật bén. Chỉ tiếc rằng không biết nó viết gì. Sao ông không nhờ ai đó ở bưu điện đọc giùm?". Ông nói: "Nó là con tôi, nó viết gì tôi đều biết cả". Rồi ông lấy lại thư, xếp vào trong tủ cùng với những lá thư trước, những lá thư được bóc ra nhìn ngắm, chạm mặt rồi cất vào, không thiếu một lá, ngay cả những lá đầu tiên nét chữ còn non nớt
Hôm nay là ngày đầu tiên tôi bước chân vào trường đại học. Một ngày khai trường đầu tiên không có bố. Bố tôi đã mất. Nhưng tôi biết bố sẽ đi cùng tôi trên những con đường mà tôi sẽ đi, suốt cả hành trình cuộc đời.
(Theo Nguyễn Ngọc Thuần)
* Chú thích: Nguyễn ngọc Thuần sinh năm 1972 ở Bình Thuận. Ông là cây bút chuyên sáng tác cho trẻ em. Các tác phẩm của ông được viết bằng cả tấm lòng yêu trẻ thơ, hóa thân thành một người bạn đồng trang lứa tạo nên thế giới trong từng trang văn sự giản dị, thân thuộc, bình yên, trong sáng, tinh khiết như tâm hồn của trẻ nhỏ, ngôn từ, giọng văn đầy chất cổ tích, tạo cảm giác đa chiều trong mối quan hệ giữa các nhân vật với nhau hay nhân vật với độc giả. Cần tìm người viết ổn , tầm ~600 chữ và không lạm dụng Ai với chép văn mẫu ạ=((
Hãy luôn nhớ cảm ơn và vote 5*
nếu câu trả lời hữu ích nhé!
Đáp án
Bài làm
Sêđrin từng nói: " văn học nằm ngoài sự quy đ luật của sự băng ngoại, chỉ mình nó không thừa nhận cái chết " vậy điều gì đã khiến cho nghệ thuật bất tử, ở tài năng hay tấm lòng người cầm bút? phải chăng văn chương muôn đời là nơi người nghệ sĩ mang hiện thực vào trang viết của mình bằng tất cả tấm chân tình mà ẩn sâu trong đó là những tư tưởng quý báu gửi gắm đến độc giả. Điều đó khiến cho tác phẩm văn chương sống hoài sống lâu trong lòng những người nghệ thuật, một trong Truyện ngắn "Bố tôi" của Nguyễn Ngọc Thuần là một tác phẩm đặc sắc, khắc họa tình cảm gia đình sâu sắc, đặc biệt là tình cha con. Tác phẩm được viết bởi một cây bút chuyên sáng tác cho thiếu nhi, với phong cách giản dị, gần gũi, giàu chất thơ và tình cảm. Bối cảnh câu chuyện có thể đặt trong xã hội Việt Nam, nơi tình cảm gia đình được đề cao, đặc biệt là sự hy sinh thầm lặng của những người cha.
Nhân vật trung tâm trong truyện là người cha, một người đàn ông lao động, mộc mạc, giản dị. Dù không có miêu tả chi tiết về ngoại hình, nhưng qua những chi tiết như "mặc chiếc áo kẻ ô phẳng phiu nhất", "khuôn mặt đầy râu", ta hình dung được một người cha tần tảo, chất phác. Phẩm chất của người cha được thể hiện rõ nét qua tình yêu thương con vô bờ bến. Ông luôn dõi theo con từ xa, đều đặn đến bưu điện nhận thư, trân trọng từng con chữ, từng nét chữ của con. Sự thấu hiểu và đồng cảm của ông cũng thật đáng quý, ông "biết" những gì con viết, dù không biết chữ. Tình yêu thương của ông là sự hy sinh thầm lặng, không phô trương, chỉ mong con được tốt đẹp. Ông cẩn thận giữ gìn từng lá thư của con, thể hiện sự trân trọng những kỷ niệm.
Người con, với vai trò là người kể chuyện, cũng hiện lên với tình cảm yêu thương và kính trọng cha sâu sắc. Dù không có cha bên cạnh trong ngày khai trường đại học, người con vẫn cảm nhận được sự hiện diện của cha, tình yêu thương của cha sẽ luôn đồng hành cùng con trên suốt chặng đường đời.
Văn chương là thứ bùa màu nhiệm bí ẩn, có sức quấn hút và mê đắm lòng người bởi nó là kết tinh của triệu nghìn tinh tú của vạn giọt nước trong của nghìn viên Ngọc giữa lòng cuộc sống đoạn trích "Bố tôi"nói riêng, đã kết tụ nhiều vẻ đẹp về hình thức nghệ thuật mà mỗi một tác phẩm mà không chỉ là khám phá nội dung mà còn là phát minh về hình thức và được thể hiện tinh tế qua ngôi kể thứ nhất, tạo sự gần gũi, chân thật, giúp người đọc dễ dàng đồng cảm với nhân vật. Cách kể chuyện theo trình tự thời gian giúp người đọc theo dõi sự trưởng thành của nhân vật và sự thay đổi trong tình cảm gia đình. Tác giả sử dụng những chi tiết giàu cảm xúc như "chạm vào từng con chữ", "ép vào khuôn mặt đầy râu", "xếp vào tủ cùng với những lá thư trước" để gợi lên tình yêu thương sâu sắc của người cha. Ngôn ngữ giản dị, gần gũi, phù hợp với giọng điệu của một người con kể về cha mình. Hình tượng người cha hiện lên là một người cha Việt Nam điển hình, tần tảo, yêu thương con cái vô điều kiện. Những lá thư trở thành biểu tượng của tình yêu thương, sự kết nối giữa cha và con. Không gian núi đồi, bưu điện, ngôi nhà... gợi lên sự bình dị, thân thuộc, gần gũi.
Animatôp từng khẳng định " tác phẩm văn học chân chính không kết thúc ở trang cuối cùng " vì chỉ khi trang sách cuối cùng khép lại thì tác phẩm mới thực sự sống, sống bền lâu trong trái tim độc giả bao thế hệ dù trải qua bao thăng trầm của thời gian tác phẩm bố tôi nói chung và đoạn trích của tác giả Nguyễn Ngọc Thuần nói riêng đã giúp chúng ta nhận ra là một câu chuyện xúc động, ca ngợi tình cha con thiêng liêng, thể hiện sự thấu hiểu và trân trọng tình cảm gia đình. Tác phẩm để lại trong lòng người đọc những cảm xúc sâu lắng về tình yêu thương, sự hy sinh và những giá trị tinh thần cao đẹp và thêm yêu , thêm tự hào về con người Việt Nam.
Xin cảm ơn và 5 sao ạ nếu được thì cho mình xin hay nhất
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
Bài tản văn "Bố tôi" của Nguyễn Ngọc Thuần là một bản nhạc nhẹ nhàng nhưng sức công phá cảm xúc lại vô cùng mãnh liệt. Với nội dung ngắn gọn, tác giả không xây dựng những kịch tính cao trào, mà len lỏi vào trái tim người đọc bằng vẻ đẹp của sự tĩnh lặng và tình yêu thương vô điều kiện của một người cha vùng cao.
Mở đầu tác phẩm là sự đối lập về không gian: con đi học dưới đồng bằng, cha ở lại nơi núi đồi hiểm trở. Khoảng cách địa lý ấy không làm chia cắt tình thân, bởi người cha luôn có một "nghi thức" đặc biệt vào mỗi cuối tuần. Hình ảnh người cha mặc chiếc áo kẻ ô phẳng phiu nhất để xuống núi nhận thư cho thấy sự trân trọng tuyệt đối dành cho con. Với ông, mỗi lá thư không chỉ là thông tin, mà là hình hài, là máu thịt của đứa con phương xa.
Chi tiết đắt giá nhất và cũng gây xúc động nhất chính là việc người cha không biết chữ. Ông "vụng về" mở thư, "chạm tay" vào từng con chữ, rồi "ép vào khuôn mặt đầy râu". Hành động ấy vượt lên trên việc tiếp nhận thông tin thông thường. Đó là sự tiếp xúc bằng xúc giác, bằng tâm hồn. Dù không đọc được nội dung, nhưng ông khẳng định chắc nịch: "Nó là con tôi, nó viết gì tôi đều biết cả". Câu nói này hé lộ một chân lý của tình thân: Sự thấu hiểu không nhất thiết phải thông qua ngôn ngữ văn tự, mà bằng sợi dây kết nối vô hình của bản năng và trái tim. Người cha nhìn thấy trong những "nét chữ tròn", "cái móc bén" ấy là sự trưởng thành, là tâm tư và cả tình cảm mà đứa con gửi gắm.
Sự đồng điệu giữa cha và mẹ cũng được khắc họa khéo léo qua những lời khen ngợi nét chữ của con. Những lá thư từ thuở "non nớt" đến lúc vào đại học được lưu giữ cẩn thận trong tủ, minh chứng cho một hành trình dõi theo thầm lặng nhưng bền bỉ. Người cha không chỉ yêu đứa con hiện tại, mà ông nâng niu cả quá trình lớn lên của con qua từng trang giấy cũ.
Đoạn kết của câu chuyện mang đến một nốt trầm đau thương nhưng tràn đầy hy vọng. Người cha đã mất ngay ngưỡng cửa con vào đại học. Thế nhưng, nhân vật "tôi" không hề đơn độc. Sự hiện diện của người cha giờ đây đã chuyển hóa từ thể xác sang điểm tựa tinh thần. Câu kết: "Bố sẽ đi cùng tôi trên những con đường mà tôi sẽ đi" khẳng định một tình yêu bất tử. Cha không còn đứng ở bưu điện chờ thư, nhưng cha đã hóa thành hành trang, thành niềm tin để con vững bước giữa cuộc đời.
Với giọng văn giản dị, giàu chất thơ và đậm màu sắc cổ tích, Nguyễn Ngọc Thuần đã chạm đến góc khuất mềm yếu nhất trong tâm hồn độc giả. Tác phẩm nhắc nhở chúng ta rằng: Hạnh phúc đôi khi không nằm ở những điều lớn lao, mà nằm trong một ngăn tủ đầy những lá thư cũ, trong một cái chạm mặt vào trang giấy, và trong tình yêu thương lặng lẽ của người cha – người có thể không đọc được chữ, nhưng lại đọc thấu cả cuộc đời con.
Xin 5 sao và ctrlhn
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
Bảng tin