

Tháng năm của bà
Tháng năm có đàn chim ngói về ăn hạt trên cánh đồng bà ngoại
Trời thì xanh như không thể biếc hơn
Cháu đội nón đôi chân trần trên đất
Gặt về phơi cả ba tháng nhọc nhằn
Ba tháng nhọc nhằn nuôi mày lớn lúa ơi
Hoa có may đan chéc bàn chân bà tứa máu
Mồ hôi xuống như mưa là tháng sáu
Lưng bà còng bông lúa trĩu như nhau
Bà ngoại trồng lúa, bà ngoại nhai trầu
Suốt một đời không đi ra ngoài mái đình bến nước
Nỗi vất vả ấy lấy gì mà đo được
Như hạt thóc nảy mầm trổ bông
Tháng năm này cánh đồng bà có nhiều chim ngói không
Lưng bà mỗi ngày lại gần hơn mặt đất
Cháu mong lắm được trở về đi gặt
Phơi giúp bà hạt giống để mùa sau
Chú thích:
- Bình Nguyên Trang là bút danh của nhà văn Vũ Thị Quỳnh Trang, tác giả của nhiều tập thơ, truyện ngắn, ký chân dung. Thơ của Bình Nguyên Trang thường gắn bó với những cảm xúc rất đời thường nhưng lại được diễn đạt bằng ngôn ngữ tinh tế, sâu sắc. Chủ đề trong các bài thơ của cô xoay quanh tình yêu, gia đình, và những trải nghiệm cá nhân trong cuộc sống.
- Bài thơ này liên quan đến ký ức về bà và những tháng năm đáng nhớ trong cuộc đời của tác giả. Bài thơ gợi nhớ về hình ảnh người bà và những tháng năm gắn bó, đồng thời phản ánh sự tiếc nuối và lòng biết ơn đối với bà.
* Đề bài: viết bài văn ghi lại cảm xúc của em về bài thơ "Tháng năm của bà" (tác giả là Bình Nguyên Trang). Dựa vào dàn ý sau:
1. Mở bài
- Dẫn dắt giới thiệu tên bài thơ, tác giả và ấn tượng của bản thân về hình ảnh người bà trong đoạn thơ
2. Thân bài
- Về nội dung: Học sinh bám vào đoạn thơ để khai thác phân tích về hình ảnh người bà: Sự gắn bó của bà với mảnh đất quê hương:
+ Bà ngoại trồng lúa, bà ngoại nhai trầu là những nét văn hóa đặc trưng của người phụ nữ Việt Nam, đặc biệt ở miền quê. Hành động nhai trầu vừa là thói quen, vừa là biểu tượng của sự an nhiên, chấp nhận và gắn bó với cuộc đời làm nông.
+ Suốt cuộc đời không đi ra ngoài mái đình bến nước: Dòng thơ tha thiết, nhẹ nhàng thể hiện sự gắn bó sâu sắc của bà với quê hương. "Mái đình, bến nước" là hình ảnh biểu tượng của làng quê, nơi đã in sâu vào tâm hồn của bà. Tác giả đã miêu tả bà như một phần của làng quê, của ruộng đồng, không thể tách rời
+ Nỗi vất vả ấy lấy gì mà đo được: là những năm tháng lao động cực nhọc, nhưng lại không thể đo đếm được, giống như một giá trị vô hình của tình yêu và sự hi sinh
+ Như hạt thóc nảy mầm trổ bông: Nghệ thuật so sánh độc đáo đã nhấn mạnh ý nghĩa "hạt thóc nảy mầm" là thành quả của sự cần cù và nỗ lực của người nông dân, cũng như sự vất vả của bà được đền đáp qua những mùa lúa bội thu. Đó là phần thưởng cho lòng kiên trì và sự gắn bó bền bỉ với quê hương
- Đánh giá nghệ thuật:
+ Thể thơ tự do, giọng điệu thủ thỉ, tâm tình, thiết tha sâu lắng
+ Ngôn ngữ thơ giản dị mộc mạc, gần gũi giúp người đọc cảm nhận rõ hơn hình ảnh người bà vất vả
+ Hình ảnh thơ giản dị, tự nhiên, giàu sức gợi
+ Nghệ thuật so sánh độc đáo góp phần làm nổi bật hình ảnh người bà gắn bó sâu nặng với mảnh đất quê hương,...
3. Kết bài
- Khảng định lại vấn đề và cảm nhận của bản thân
* Gợi ý thêm:
- Biện pháp tu từ: so sánh (mồ hôi xuống như mưa là tháng sáu, lưng bà còng bông lúa trĩu như nhau)
- Tác dụng:
+ Góp phần làm tăng sức gợi hình gợi cảm, sinh động, hấp dẫn cho lời thơ
+ Nhấn mạnh sự vất vả của bà. "Mồ hôi xuống như mưa" giúp người đọc hình dung rõ hơn về sự nỗ lực, làm việc không ngừng nghỉ của bà trong những ngày tháng sáu nóng bức, mồ hôi tuôn rơi như mưa. "Lưng bà còng bông lúa trĩu như nhau" tạo ra sự liên tưởng giữa sức nặng của lúa và sự mệt mỏi, nhọc nhằn của bà trong lao động
+ Qua đó thể hiện tình cảm yêu thương, trân trọng và biết ơn bà của người cháu
#càng nhiều biện pháp nghệ thuật càng tốt nhé
Hãy luôn nhớ cảm ơn và vote 5*
nếu câu trả lời hữu ích nhé!
CẢM NHẬN VỀ BÀI THƠ "THÁNG NĂM CỦA BÀ" (BÌNH NGUYÊN TRANG)
Trong dòng chảy của văn học hiện đại, những vần thơ viết về tình cảm gia đình luôn có một sức lay động mãnh liệt đối với độc giả. Bài thơ "Tháng năm của bà" của tác giả Bình Nguyên Trang là một tác phẩm như thế. Bằng ngôn ngữ tinh tế và tràn đầy cảm xúc, nhà thơ đã phác họa nên hình ảnh người bà tần tảo, gắn bó trọn đời với ruộng đồng, qua đó thể hiện lòng biết ơn sâu sắc và nỗi nhớ khôn nguôi của người cháu phương xa.
Mở đầu bài thơ, tác giả đưa ta trở về với không gian làng quê thanh bình, nơi có đàn chim ngói bay về ăn hạt trên cánh đồng của bà ngoại. Trong ký ức của cháu, hình ảnh bà hiện lên gắn liền với sự lao động nhọc nhằn nhưng đầy tình thương. Hình ảnh người bà "trồng lúa, nhai trầu" không chỉ là thói quen sinh hoạt mà còn là nét văn hóa đặc trưng, biểu tượng cho vẻ đẹp an nhiên và sự cam chịu, nhẫn nại của người phụ nữ Việt Nam xưa. Cuộc đời bà gói gọn trong không gian "mái đình, bến nước". Dòng thơ "Suốt một đời không đi ra ngoài mái đình bến nước" vang lên đầy thiết tha, cho thấy sự gắn bó máu thịt của bà với mảnh đất quê hương. Bà như một phần của ruộng đồng, của làng quê, không thể tách rời.
Tác giả đã khéo léo sử dụng các biện pháp tu từ độc đáo để làm nổi bật nỗi vất vả của bà. Phép so sánh "mồ hôi xuống như mưa là tháng sáu" và "lưng bà còng bông lúa trĩu như nhau" đã cụ thể hóa sự nhọc nhằn của người nông dân. Hình ảnh cái lưng còng của bà đối lập với sự trĩu nặng của bông lúa cho thấy sự hy sinh thầm lặng, đổi lấy sự trưởng thành của con cháu bằng chính sức lao động kiệt cùng. Nỗi vất vả ấy "lấy gì mà đo được", nó âm thầm và bền bỉ "như hạt thóc nảy mầm trổ bông". Nghệ thuật so sánh này không chỉ nhấn mạnh thành quả của sự cần cù mà còn khẳng định giá trị vô hình của tình yêu thương và sự hy sinh mà bà đã dành cho gia đình. Càng về cuối bài, nỗi trăn trở của cháu càng hiện rõ qua câu hỏi tu từ "Tháng năm này cánh đồng bà có nhiều chim ngói không?". Hình ảnh "lưng bà mỗi ngày lại gần hơn mặt đất" là một cách nói giảm nói tránh đầy xót xa về sự già yếu của bà theo thời gian, thôi thúc khát vọng được trở về để sẻ chia, để "phơi giúp bà hạt giống cho mùa sau".
Về mặt nghệ thuật, bài thơ sử dụng thể thơ tự do với giọng điệu thủ thỉ, tâm tình sâu lắng. Ngôn ngữ thơ giản dị, mộc mạc nhưng giàu sức gợi hình gợi cảm. Việc kết hợp nhuần nhuyễn các hình ảnh tự nhiên như chim ngói, hoa may, hạt thóc cùng các biện pháp so sánh, ẩn dụ đã giúp người đọc hình dung rõ nét về chân dung người bà Việt Nam: vừa lam lũ, nhọc nhằn lại vừa bao dung, ấm áp.
Bài thơ "Tháng năm của bà" đã chạm đến những góc khuất mềm yếu nhất trong trái tim mỗi người. Qua những vần thơ đầy xúc cảm của Bình Nguyên Trang, chúng ta thêm trân trọng, yêu thương và biết ơn sự hy sinh của những người bà, người mẹ. Tác phẩm không chỉ là lời tâm tình của người cháu mà còn là bài học về lòng hiếu thảo, nhắc nhở chúng ta hãy luôn hướng về cội nguồn và những giá trị gia đình bền vững.
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
![]()
Bảng tin