

MỘT VỤ TRẢ THÙ
(Tóm tắt: Ông Xuân Quý là một cảnh sát về hưu, trên chuyến tàu đi thăm bạn cũ tình cờ ông gặp lại ba người đã từng bị ông bắt giữ và phải ngồi tù khi ông còn công tác: Văn Hùng - vốn làm giám đốc một công ty, hiện làm nhân viên kĩ thuật trên tàu; Hạnh Xuân - một phụ nữ trước đây chuyên trộm cắp; Hùng Thuận - một tay xã hội đen. Khi tàu đi qua đường hầm, ở một khúc cua, ông Xuân Quý bị đánh bất ngờ từ phía sau băng chiếc mỏ lết của nhân viên kĩ thuật trên tàu, gục ngã trên vũng máu trong nhà vệ sinh. Thế Anh - một cảnh sát điều tra nổi tiếng tình cờ cũng có mặt trên tàu và ra tay phá án trong khi chờ cảnh sát địa phương đến ...)
[ ... ] Thế Anh nhìn thấy một vết xước ở cổ tay phải của Văn Hùng, liền hỏi:
- Tại sao ông có vết xước này?
- Lúc nãy tôi có vào phòng vệ sinh, do đã uống một chút rượu, tôi trượt chân ngã nên có vết xước này.
Thế Anh gật đầu, quay sang hỏi Hùng Thuận:
- Còn anh, anh đã ở đâu?
- Tôi ở trong toa viết thư cho bạn gái. - Hùng Thuận trả lời và chìa ra một bức thư viết dở, với các dòng chữ ngay ngắn. Liếc qua lá thư, Thế Anh gật đầu. Anh lại quay sang hỏi Hạnh Xuân:
- Còn cô, cô đã ở đâu vậy?
- Tôi cũng ở trong toa của mình suốt thời gian đó - Hạnh Xuân khai - Tôi đang ngồi sơn móng tay.
Hạnh Xuân nói xong, bối rối thọc tay vào túi áo, Thế Anh kịp nhận thấy có một vết ướt ở váy của cô ta. Giữa vết ướt là một vệt màu đỏ còn chưa sạch sau khi được xả nước và gột rửa vội vàng.
- Tôi đã biết ai là hung thủ, đó là một trong ba người này!
Chậm rãi và nghiêm túc, anh nói tiếp:
- Vết thương ở cổ tay Văn Hùng đúng như ông ta đã khai, trong nhà vệ sinh tôi thấy một vết trượt, chính là chỗ ông Xuân Quý nằm lên. Như vậy, ông Văn Hùng đã vào nhà vệ sinh trước đó. Hơn nữa, hộp đồ nghề của ông ấy đúng là để ở cuối toa tàu, ai cũng có thể lấy đi dụng cụ. Ông ấy không phải thủ phạm.
Dừng một giây, anh nói tiếp:
- Cô Hạnh Xuân đang sơn móng tay, theo tôi nhận thấy, khi tàu đi vào vòng cung eo biển và qua hầm, do độ nghiêng của tàu và bóng tối, cô ấy đã sơn lệch làm móng bị loang, và còn bị rớt sơn lên váy, cô ấy vội đi rửa nhưng chưa sạch, vì móng sơn bị loang lổ nên cô ấy đã xấu hổ phải giấu tay mình đi.
[ ... ] Thế- Đây mới chính là hung thủ thực sự, không ai ngồi trên tàu lúc đi qua eo biển bị nghiêng và khi tàu đi qua hầm đường bộ với ánh sáng le lói lại có thể viết thư với những dòng chữ ngay ngắn cả. Đó là một lá thư đã có từ trước đó được mang ra bằng chứng ngoại phạm mà thôi.
Hùng Thuận biến sắc, vội vọt ra cửa để chạy trốn, rất nhanh, công an đã kip
khống chế, tra còng số 8 vào tay hắn. Trước khi bị giải đi, hắn còn lẩm bẩm:
- Lão già đáng chết! Chính vì lão mà tao đã phải bóc lịch suốt 5 năm! [ ... ]
(Theo Nguyễn Quốc Khánh - Kiều Bắc - Nguyễn Thị Hoa, Hướng dẫn Viết nói nghe các dạng làm văn 9, NXB ĐHQG Hà Nội, 2024)
Câu 1: Tại sao câu chuyện trên thuộc thể loại truyện trinh thám? Bối cảnh vụ án xảy ra ở đâu? Kẻ gây án đã tấn công ông Xuân Quý vào thời gian nào?
Câu 2: Nhân vật chính trong câu chuyện là ai? Vì sao cả 3 nhân vật Văn Hùng, Hạnh Xuân, Hùng Thuận đều là nghi phạm của vụ án?
Câu 3: Khả năng đặc biệt của Thế Anh khi điều tra và phá án là gì? Thể hiện qua chi tiết nào?
Câu 4: Phân tích cấu trúc câu in đậm trong đoạn trích. Cho biết đó là câu đơn hay câu ghép.
Câu 5: Em rút ra được bài học gì từ câu chuyện trên? Anh đanh giọng:
Bảng tin