

(Lược đoạn đầu: Trên đường ra miền bắc chuẩn bị cho triển lãm tranh ở nước ngoài, nhân vật tôi – một hoạ sĩ được các chiến sĩ giao liên thay nhau thồ tranh cho mình)
Hôm đó, đoàn chúng tôi đi qua một vùng trên đất bạn nổi tiếng nhiều biệt kích, lại rất đói, cũng là cái "rốn" của bệnh sốt rét. Chúng tôi được nghỉ lại một ngày để dưỡng sức, lán của nhóm khách đi đường chúng tôi dựng ngay trên đầu một cái lán khác của anh em chiến sĩ trong trạm. Buổi trưa, tôi đang ngồi vẩn vơ ghi mấy cái dáng hòn đá, thân cây trước lán nghỉ của mình, thì trông thấy một người chiến sĩ nước da xam xám và cặp môi thâm sì đang leo mấy bậc dốc từ lán dưới đi lên. Người chiến sĩ đi thẳng đến trước mặt tôi ngồi xuống xem tôi vẽ. Rồi sau mấy câu chuyện làm quen, người chiến sĩ tha thiết thỉnh cầu tôi vẽ cho anh một bức chân dung(*).
Tôi bỗng thấy tự ái. Tôi là một họa sĩ, chứ đâu phải một anh thợ vẽ truyền thần (!) Tôi từ chối khéo bằng cái mặt lạnh lùng. Người chiến sĩ tỏ vẻ phật ý, anh nhìn vào cái mặt lạnh lùng của tôi một thoáng rồi lẳng lặng quay lưng lại tôi, chậm rãi đi xuống dưới những cái bậc dốc.
Sáng hôm sau, chúng tôi lại lên đường. Thật một điều không ngờ, chẳng biết ai xui khiến thế nào mà chính người chiến sĩ trưa hôm qua lại "thồ" tranh cho tôi, chính lại là anh chứ không phải một người nào khác.
Thật là phiền cho tôi quá!
[…]
Ác thay cái bãi đá tai mèo nằm giữa khúc suối dưới chân núi. Có lẽ nó rộng đến năm trăm thước. Con suối chảy đến đấy thì phình rộng ra chảy lênh láng và réo lên ầm ầm trên một cái nền đá lởm chởm. Tuy đã được nghỉ một ngày nhưng sau khi leo qua được quả núi thì tôi đã thấm mệt. Tôi dò dẫm đi giữa khúc suối một cách vất vả quá, cứ dần dần bị tụt lại sau. Rồi chân tôi tự nhiên bị sỉa xuống một hẻm đá ngầm dưới nước. Tôi giơ hai tay lên trời chới với...
Người chiến sĩ "thồ" tranh cho tôi đang đi phía trước, cách một quãng khá xa, vội vã quay lộn lại. Nếu anh không đến kịp có lẽ là tôi bị dòng suối cuốn đi. Anh cởi chiếc ba lô sau lưng cho tôi, khoác vào trước ngực mình. Anh đỡ lấy tôi, giúp tôi rút cái chân lên. Rồi dìu tôi đi. Tôi thở dốc. Mồ hôi vã ra như tắm. Hai mắt đổ đom đóm. "Đồng chí cố gắng lên - Người chiến sĩ vừa đi vừa động viên tôi - Tôi dìu đồng chí đi nhanh qua bên kia suối sẽ nghỉ. Nếu thằng L.19 đến, chúng mình cứ ngồi xuống. Nó chẳng thấy gì cả đâu!".
Tôi không đủ sức theo kịp đoàn được nữa. Qua bên kia suối, người chiến sĩ lấy dầu con hổ bóp chân cho tôi, lúc ngồi nghỉ. Rồi bắt đầu từ đó, chỉ có hai người, anh và tôi, đi trong rừng. Tôi chỉ có thể đi người không. Người chiến sĩ vừa phải "thồ" đống tranh của tôi sau lưng (to và nặng gấp đôi một cái ba lô bình thường của khách đi đường) lại vừa phải mang thêm chiếc ba lô riêng của tôi trước ngực. Có lẽ tất cả đến sáu bảy chục cân. Mà người chiến sĩ có khỏe mạnh gì cho cam!
Tôi không nói thì chắc các bạn cũng biết, ngay từ lúc người chiến sĩ đến gặp tôi để nhận mang cái bó tranh, tôi đã khó xử đến thế nào? Thế mà bây giờ, trên dọc đường, không những riêng cái đống tài sản của tôi mà cả chính tôi cũng đã trở thành một gánh nặng cho anh. Xưa nay tôi vẫn cho mình là một kẻ cũng biết tự trọng, và cũng biết suy nghĩ. Giá người chiến sĩ tỏ thái độ lạnh nhạt hoặc mặc xác tôi nằm lại một mình, tập tễnh đi một mình giữa rừng, thì tôi cũng thấy là cái lẽ phải. Xưa nay tôi vẫn quan niệm rằng: sống ở đời, cho thế nào thì nhận thế ấy. Cái cách cư xử của người chiến sĩ đối với tôi chỉ có thể giải thích bằng lòng độ lượng. Độ lượng? Thế nhưng tôi nhiều tuổi hơn? Tôi lại là một họa sĩ có tên tuổi? Xưa nay tôi chỉ mới thấy lòng độ lượng của kẻ trên đối với người dưới. Bây giờ đây thì chính tôi, một kẻ bề trên, đang được một người dưới tỏ ra độ lượng với mình.
Tối ngày hôm đó, hai chúng tôi phải ngủ lại nửa đêm giữa rừng. Người chiến sĩ mắc võng cho tôi nằm rồi ôm súng ngồi gác bên cạnh. Nhưng làm sao mà ngủ được? Tôi đến ngồi bên anh, trên một phiến đá. Rừng đêm tối mò và đầy hăm dọa. "Tôi xin lỗi đồng chí về cái việc hôm qua... - tôi nói khẽ bên tai anh - Đến mai, thế nào tôi cũng phải vẽ đồng chí. Một bức, thật đẹp!"…..
(Trích truyện ngắn Bức tranh, Nguyễn Minh Châu, Văn học trong nhà trường)
Chú thích: (*) Người chiến sĩ ngoài bắc không hiểu vì sao lại nghe tin anh đã hi sinh. Không tiện đường gửi thư cũng như không có hiệu chụp ảnh, anh muốn nhờ người hoạ sĩ vẽ cho mình một bức chân dung để gửi về quê nhà báo tin cho gia đình biết mình vẫn còn sống.
Câu 1. Đoạn trích trên được kể theo ngôi kể nào?
Câu 2. Khi người chiến sĩ nhờ vẽ một bức chân dung, nhân vật tôi đã có thái độ như thế nào?
Câu 3. Xác định lời dẫn trực tiếp trong những câu văn in đậm và cho biết dấu hiệu nào giúp em nhận ra đó là lời dẫn trực tiếp?
Câu 4. Đọc đoạn trích anh/chị có nhận xét gì về tính cách của người chiến sĩ thồ tranh?
Câu 5. Qua cách cư xử của người chiến sĩ với nhân vật tôi trong đoạn trích, anh/chị rút ra bài học gì cho bản thân về cách ứng xử với những người xung quanh? Giải thích lý do.
Hãy luôn nhớ cảm ơn và vote 5*
nếu câu trả lời hữu ích nhé!
Đáp án:
Giải thích các bước giải:
Câu 1. Đoạn trích được kể theo ngôi thứ nhất (nhân vật “tôi”).
Câu 2. Khi người chiến sĩ nhờ vẽ chân dung, nhân vật “tôi” có thái độ:
Tự ái, kiêu hãnh
Lạnh lùng từ chối vì cho rằng mình là họa sĩ, không phải thợ vẽ truyền thần
Câu 3. Lời dẫn trực tiếp:
"Đồng chí cố gắng lên..."
"Nếu thằng L.19 đến..."
"Tôi xin lỗi đồng chí..."
"Đến mai, thế nào tôi cũng phải vẽ đồng chí..."
Dấu hiệu nhận biết:
Có dấu ngoặc kép Ghi lại nguyên văn lời nói của nhân vật
Câu 4. Người chiến sĩ thồ tranh có tính cách:
Nhân hậu, bao dung, độ lượng
Giúp đỡ người khác hết lòng
Không chấp nhặt, không để bụng
Dũng cảm, trách nhiệm
Câu 5. Bài học rút ra:
Cần sống biết yêu thương, giúp đỡ người khác
Không nên kiêu ngạo, coi thường người khác
Phải biết cảm thông và bao dung
Lý do: Vì sự chân thành và lòng tốt sẽ giúp con người gắn bó, làm cho cuộc sống tốt đẹp hơn.
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?

Câu 1:
Đoạn trích trên được tác giả Nguyễn Minh Châu lựa chọn kể theo ngôi kể thứ nhất, nhân vật tự xưng là "tôi". Việc lựa chọn ngôi kể này mang lại hiệu quả nghệ thuật sâu sắc, cho phép người đọc thâm nhập trực tiếp vào thế giới nội tâm phức tạp của nhân vật "họa sĩ". Mọi suy nghĩ, từ sự kiêu ngạo, tự ái ban đầu cho đến cảm giác hối lỗi, tự giày vò về sau đều được bộc lộ một cách chân thực và đầy sức thuyết phục.
Câu 2
Khi nhận được lời thỉnh cầu thiết tha của người chiến sĩ về việc vẽ một bức chân dung gửi về quê nhà, nhân vật "tôi" đã bày tỏ một thái độ lạnh lùng và từ chối khéo. Sự từ chối này xuất phát từ lòng "tự ái" cá nhân và cái nhìn phiến diện về nghệ thuật. Họa sĩ cho rằng mình là một người làm nghệ thuật có tên tuổi, cao sang, chứ không phải là một "anh thợ vẽ truyền thần" bình thường. Thái độ này cho thấy sự ích kỷ và khoảng cách giai tầng mà nhân vật tự tạo ra giữa mình và người chiến sĩ lam lũ.
Câu 3
Trong đoạn văn in đậm, lời dẫn trực tiếp bao gồm các câu nói của người chiến sĩ: “Đồng chí cố gắng lên - Tôi dìu đồng chí đi nhanh qua bên kia suối sẽ nghỉ. Nếu thằng L.19 đến, chúng mình cứ ngồi xuống. Nó chẳng thấy gì cả đâu!” và lời của họa sĩ: “Tôi xin lỗi đồng chí về cái việc hôm qua... Đến mai, thế nào tôi cũng phải vẽ đồng chí. Một bức, thật đẹp!”. Dấu hiệu giúp chúng ta dễ dàng nhận ra chính là các lời nói này đều được đặt sau dấu gạch ngang đầu dòng hoặc nằm trong dấu ngoặc kép, đồng thời giữ nguyên vẹn sắc thái xưng hô ("đồng chí", "tôi") của nhân vật tại thời điểm đó.
Câu 4
Người chiến sĩ thồ tranh trong đoạn trích là biểu tượng cho vẻ đẹp của sự vị tha và đức hy sinh thầm lặng. Dù mang trong mình căn bệnh sốt rét với "nước da xam xám, cặp môi thâm sì", anh vẫn không hề quản ngại khó khăn để thồ đống tranh nặng gấp đôi ba lô bình thường. Đáng quý hơn cả là tấm lòng độ lượng: dù bị họa sĩ đối xử lạnh nhạt, anh vẫn sẵn sàng quay lại cứu giúp, dìu dắt và chăm sóc đối phương khi gặp nạn giữa rừng. Anh hành xử bằng bản năng của một người đồng chí chân thành, không vụ lợi và không hề để tâm đến những tổn thương mà người họa sĩ đã gây ra cho mình trước đó.
Câu 5
Qua cách cư xử của người chiến sĩ, chúng ta rút ra bài học đắt giá về lòng bao dung và sự khiêm nhường trong giao tiếp. Lý do là bởi giá trị thực sự của một con người không nằm ở danh tiếng, địa vị hay vẻ bề ngoài hào nhoáng mà nằm ở sự tử tế và lòng nhân ái. Khi ta sống độ lượng, ta không chỉ giúp đỡ được người khác mà còn có khả năng cảm hóa những tâm hồn đang lạc lối trong sự kiêu ngạo. Bài học này nhắc nhở mỗi cá nhân cần biết hạ thấp cái tôi, biết trân trọng và thấu hiểu những người xung quanh, bởi mỗi người đều có những nỗi niềm và vẻ đẹp tâm hồn riêng cần được tôn trọng.
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?

Bảng tin
2
55
1
ty