

CHÚ RÙA HỌC BAY
Bên bờ sông có một chú Rùa đang ra sức tập bay. Cố lên nào 1, 2, 3! Cố lên!
Một con Chim Sẻ bay ngang qua, thấy thế liền hỏi:
- Anh Rùa ơi, anh đang làm gì thế?
Rùa thở dài đáp:
- Tôi đang tập bay đấy, Chim Sẻ ạ.
Nghe vậy, Chim Sẻ rất ngạc nhiên, hỏi lại Rùa:
- Sao cơ? Chẳng phải anh đã chiến thắng trong đó sao? Tất cả là nhờ bốn chiếc chân của anh mà.
Rùa nhăn mặt trả lời
- Thôi thôi, anh đừng nhắc nữa. Tôi và Thỏ đã thi lại lần nữa. Thỏ không ngủ quên giữa cuộc nữa nên đã dễ dàng thắng tôi. Lần này, khi tập bay được, tôi sẽ quyết đấu một trận nữa với Thỏ.
Chim Sẻ cười:
- Nhưng mà anh đâu có cánh!
Nhưng Rùa vẫn không lay chuyển. Bất kể thế nào tôi cũng phải học bay cho bằng được, Chim Sẻ ạ!
Chim Sẻ lại nói:
- Nhưng anh đâu có cánh thì làm sao mà bay được, tôi khuyên anh nên từ bỏ ý định đó đi thì hơn. Thôi, tôi đi chơi đây!
Chim Sẻ bỏ đi rồi, Rùa đi kiếm về rất nhiều lông chim, may cho mình một đôi cánh tuyệt đẹp. Nó ra sức tập luyện, nhưng đã mấy ngày trôi qua mà vẫn không có gì tiến triển. Rùa nghĩ: Thế này không ổn. Mình phải đi mời thầy về dạy mới được.
Ngày hôm sau, Rùa lên đường đi tìm thầy dạy bay. Ròng rã mấy ngày, nó đi đến một vách núi cheo leo, hi vọng sẽ tìm được thầy. Một hôm, Rùa đi tới một vách đá, đột nhiên có một đôi cánh lớn liệng qua. Rùa ta vô cùng ngưỡng mộ, nghĩ bụng:
- Đây chính là người thầy mà mình đang tìm kiếm.
Rùa liền hét to:
- Đại Bàng ơi, xin hãy dạy tôi bay với!
Đại Bàng ân cần nhắc nhở Rùa:
- Tôi và Rùa không giống nhau. Rùa không có cánh, làm sao mà bay được!
Rùa cầm ra đôi cánh tự làm, liên tục xin:
- Đại Bàng xem, tôi có cánh rồi đây này. Xin anh hãy nhận tôi làm đồ đệ đi.
Đại Bàng đành phải chấp nhận lời thỉnh cầu của Rùa.
- Thôi được, nếu Rùa đã quyết thì tôi sẽ giúp. Nhưng tôi không chắc là Rùa sẽ bay được đâu nhé!
Ra tự lắp thêm đôi cánh, Đại Bàng nhấc bổng Rùa lên, bay cao hơn những ngọn cây. Rùa thích quá reo lên:
- A ha! Mình sắp biết bay rồi! Đang bay trên không trung thì Đại Bàng bỏ Rùa ra. Rùa ta giống như diều đứt dây, rơi tự do xuống, mặc cho Rùa cố gắng vỗ đôi cánh tới tấp nhưng không ăn thua gì.
- Cứu với! Ai cứu tôi với Rùa rơi thẳng xuống một tảng đá to, khiến cho mai Rùa bị vỡ rạn.
Kể từ đó, trên mai của Rùa có những vết rạn ngang dọc, đó là dấu tích của lần Rùa học bay với Đại Bàng.
Câu 1
Văn bản trên sử dụng ngôi kể thứ mấy?
Câu 2
Trong văn bản chú Rùa mong muốn học điều gì?
Câu 3
Để tập bay, Rùa đã chuẩn bị những gì?
Câu 4
Lời khuyên của Chim Sẻ Nhưng anh đâu có cánh thì làm sao mà bay được, tôi khuyên anh nên từ bỏ ý định đó đi thì hơn gợi cho em suy nghĩ gì?
Hãy luôn nhớ cảm ơn và vote 5*
nếu câu trả lời hữu ích nhé!
`@` Câu `1` :
`***` Văn bản trên sử dụng ngôi kể thứ `3` , người kể giấu mặt đứng ngoài câu chuyện kể .
`@` Câu `2` :
`***`Trong văn bản chú `Rùa` mong muốn mình học được bay .
`@` Câu `3` :
`***` Rùa chuần bị nhiều lông chim và làm cánh cho mình , Rùa cầm đôi cánh tự làm và xin đại bàng làm đồ đệ , dạy bay .
`@` Câu `4` :
`***` Lời khuyên của Chim Sẻ "Nhưng anh đâu có cánh thì làm sao mà bay được, tôi khuyên anh nên từ bỏ ý định đó đi thì hơn" gợi cho em suy nghĩ rằng đôi khi, ước mơ và khát vọng của chúng ta có thể không thực tế. Tuy nhiên, điều quan trọng là không từ bỏ ước mơ, mà cần phải có những cách tiếp cận hợp lý và thực tế hơn để đạt được mục tiêu của mình.
`@` Giải thích : `@` .
Câu `1` : người kể giấu mặt đứng ngoài câu chuyện kể . `@`
Câu `2` : Chi tiết :
Rùa thở dài đáp:
- Tôi đang tập bay đấy, Chim Sẻ ạ.,..... ( còn nhiều chi tiết khác ).
Câu `3` :
+ Rùa đi kiếm về rất nhiều lông chim, may cho mình một đôi cánh tuyệt đẹp.
+Rùa nghĩ: Thế này không ổn. Mình phải đi mời thầy về dạy mới được.
Câu `4` :
+ Nêu quan điểm ,suy nghĩ của mình .
`***``@` CHÚC BẠN HỌC TỐT `@``***`
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
Bảng tin