

Giờ này là giờ họ làm cơm. Trông thây họ tâp nập làm lụng,
Sinh lại nghĩ đên cái bêp minh bây giờ vân còn tro lạnh, chàng lại lo không biết vợ đi từ sáng đến giờ sao mãi không ây vê, mà về không biết có đem cái gì không, hay lại chỉ một nối thât vọng như nhiêu lân.
Nghĩ đến Sinh lại đem lòng thương, thương người đàn bà xưa nay vẫn quen thói đài điểm, phong lưu, mà bây giờ phải chịu khố vì chàng... Hai bên gặp gỡ nhau trong một tiệc rượu dưới xôm cô đầu. Hồi ấy chàng còn là một người có việc làm, còn là một người có lắm tiền (rồi Sinh
Khi còn đủ ăn, đủ mặc, chàng không hề để ý đến cái đói, không bao giờ nghĩ dến. Bây giờ chăng mới được hiểu biết cái đói như thế nào. Chàng rùng mình khi nghĩ đến trước cái mãnh liệt của sự đói, chàng cảm thấy sự cần dùng của thân thể tràn áp được hết cả những lệ luật của tinh thần. [...]
Trước kia, khi nghe chuyện người ta tranh giành nhau vì miềng ăn, chàng vẫn mỉm cười khinh bỉ. Chàng cho rằng miềng ăn là một sự không đáng kê, chỉ có cái thanh cao trong sạch của linh hồn mới là cần. Nhưng bây giờ, trong cái phút đói này, chàng mới thấy rõ cái cần mạnh mẽ của miếng ăn là thế nào. [...]
Cơn đói lại sôi nổi dậy như cào ruột, xé gan, mãnh liệt, át hẳn cả nỗi buồn. Chàng muốn chống cự lại, muốn quên đi, nhưng không được, cái cảm giác đói đã lan ra cả khắp người như nước triều tràn lên bãi cát.
Mỗi lần cơn gió, mỗi lần chàng ngửi thấy mùi ngậy béo của miếng thịt ướp, mùi thơm của chiếc bánh vàng, mũi Sinh tự nhiên nở ra, hít mạnh vào, cái mùi thơm thông
thấu tận ruột, gan, như thấm nhuần vào xương tủy. (...) Một bàn tay nhẹ nhàng đề lên trên vai, Sinh quay lại, vợ chàng tươi cươi giơ ra trước mặt mây cái gói giây bóng, gọn gàng, sạch sẽ (vợ anh đê có tiên mua đô ăn đã qua lại với một người đàn ông khác khiến Sinh tức giận hất vợ ra và không thèm ăn. Vợ anh đã bỏ đi).
Sinh cúi xuống nhìn gói đồ ăn tung tóe dưới bàn, chàng lấm lét đưa mắt nhìn quanh, không thấy Mai đứng đấy nữa. Khẽ đưa tay như ngập ngừng, sợ hãi, Sinh vớ lấy miếng thịt hồng hào.
Sinh ăn vội vàng, không kịp nhai, kịp nuốt. Chàng nắm chặt miếng thịt trong tay, nhẫy nhớp mỡ,
•Dh
không nghĩ ngợi gì, luôn luôn đưa vào miệng...
Trong gói giấy, đồ ăn đã hết, chỉ còn những cái vụn nhỏ dính trên mặt giấy bóng mỡ. Sinh thấy nóng ran trong bụng.
Chàng dồn người ra đằng sau khoan khoái thở dài. Nhưng chàng nhớ lại bức thư, cuốn giấy bạc, nhớ lại tiếng khóc thốn thức của Mai nép bên tường, nhớ lại những lời khinh bỉ, mỉa mai, chua xót. Chàng nhớ lại nồi uất ức, đau đớn của mình
Một cái chán nản menh mông tràn ngập cả người. Sinh lây hai tay ôm mặt, cúi đầu khóc nức nở.
Lập dàn Ý phân tích diễn biến tâm trạng của nhân vật sinh theo gợi Ý sau:
-Hoàn cảnh, Tình huống nảy sinh tâm trạng của nhân vật
-Diễn biến tâm trạng thể hiện qua trình tự ban đầu-Sau đó-
Khép lại
-Nghệ thuật miêu tả diễn biến tâm trạng nhân vật: Tâm lý nhân vật thể hiện qua tình huống truyện, điểm nhìn, ngôn ngữ, kiểu câu
-tâm trạng nhân vật góp phân thế hiện hình tượng nhân vật như thế nào? Qua đó thể hiện tư tưởng chủ đề gì của tác phẩm
-nghệ thuật tái hiện diễn biến tâm trạng của nhân vật có vai trò gì trong việc thế hiện nghệ thuật và tài năng của nhà văn
Hãy luôn nhớ cảm ơn và vote 5*
nếu câu trả lời hữu ích nhé!
I. Hoàn cảnh – tình huống nảy sinh tâm trạng:
- Sinh rơi vào cảnh nghèo đói, thất nghiệp, bếp lạnh, không có gì ăn.
- Vợ phải ra ngoài kiếm tiền từ sáng đến tối chưa về.
- Sinh đang trong cơn đói dữ dội, lại bị dằn vặt bởi lòng tự trọng và sĩ diện.
=> Tình huống éo le: giữa miếng ăn và nhân phẩm, giữa cái đói và lòng tự ái, làm bùng nổ xung đột nội tâm.
II. Diễn biến tâm trạng (theo trình tự):
1. Ban đầu:
- Lo lắng, sốt ruột khi nghĩ đến vợ chưa về.
- Thương vợ, xót xa cho người đàn bà từng quen phong lưu nay phải chịu khổ.
- Hồi tưởng quá khứ đủ đầy → đối lập với hiện tại đói nghèo.
=> Tâm trạng pha trộn giữa thương, hối hận và day dứt.
2. Sau đó – khi cơn đói trỗi dậy:
- Nhận thức sâu sắc sự mãnh liệt của cái đói.
- Từng khinh bỉ miếng ăn, đề cao “thanh cao”, nay nhận ra miếng ăn có sức mạnh áp đảo tinh thần.
- Cảm giác đói được miêu tả dữ dội: “cào ruột, xé gan”, “như nước triều tràn lên”.
=> Tâm trạng chuyển sang giằng xé, đấu tranh nội tâm dữ dội.
3. Khi vợ mang đồ ăn về:
- Ban đầu: tức giận, tự ái, hất vợ ra, không ăn.
- Sau đó: không cưỡng nổi bản năng → lấm lét, ngập ngừng rồi vồ vập ăn ngấu nghiến.
=> Sự sụp đổ của lòng kiêu hãnh trước bản năng sinh tồn.
4. Khép lại:
- Sau khi ăn xong: khoan khoái thể xác nhưng ngay lập tức day dứt, nhục nhã, đau đớn.
- Nhớ đến tiếng khóc của vợ → ân hận, chán nản, bật khóc.
=> Kết thúc bằng bi kịch tinh thần: con người bị cái đói làm tha hóa nhưng vẫn còn lương tâm.
III. Nghệ thuật miêu tả diễn biến tâm trạng:
- Tình huống truyện giàu kịch tính: cái đói đặt nhân vật vào thử thách.
- Điểm nhìn tập trung vào nội tâm Sinh, miêu tả trực tiếp dòng suy nghĩ.
- Ngôn ngữ giàu sức gợi, nhiều hình ảnh so sánh mạnh (cào ruột, xé gan, nước triều).
- Câu văn khi dồn dập, khi ngắt quãng → thể hiện nhịp điệu tâm lý.
=> Tái hiện chân thực và sinh động quá trình biến chuyển nội tâm.
IV. Ý nghĩa:
- Tâm trạng Sinh góp phần khắc họa hình tượng:
+) Một con người từng tự trọng, thanh cao
+) Bị cái đói đẩy vào bi kịch tha hóa và tự dằn vặt
=> Qua đó thể hiện chủ đề:
- Sự tàn nhẫn của cái đói có thể làm lung lay nhân phẩm con người.
- Đồng thời bộc lộ nỗi xót xa trước cảnh nghèo đói và thân phận con người trong xã hội.
V. Vai trò của nghệ thuật miêu tả tâm lý:
- Làm nổi bật chiều sâu nhân vật.
- Tăng tính hiện thực và sức ám ảnh cho tác phẩm.
- Thể hiện tài năng phân tích tâm lý tinh tế của nhà văn, khả năng đi sâu vào những chuyển biến phức tạp của con người trước hoàn cảnh.
- Làm nổi bật chiều sâu nhân vật.
- Tăng tính hiện thực và sức ám ảnh cho tác phẩm.
- Thể hiện tài năng phân tích tâm lý tinh tế của nhà văn, khả năng đi sâu vào những chuyển biến phức tạp của con người trước hoàn cảnh.
giaphucpham79
Hay nhất pls!!!!
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
Bảng tin