

viết văn tả mẹ bằng tiếng việt hơi dài tí ít nhất hơn 2 trang nhá
Hãy luôn nhớ cảm ơn và vote 5*
nếu câu trả lời hữu ích nhé!
Trong cuộc đời mỗi người, có một danh từ mà chỉ cần thốt lên thôi cũng đủ thấy lòng ấm áp lạ kỳ, đó chính là "Mẹ". Có ai đó đã từng nói: "Vũ trụ có nhiều kỳ quan, nhưng kỳ quan tuyệt phẩm nhất chính là trái tim người mẹ". Với tôi, mẹ không chỉ là người sinh thành, dưỡng dục mà còn là bến đỗ bình yên nhất, là ánh mặt trời soi sáng từng bước chân tôi đi.
Mẹ tôi năm nay đã ngoài bốn mươi tuổi – cái tuổi mà dấu vết của thời gian bắt đầu in hằn rõ nét. Nhìn mẹ, tôi thấy cả một câu chuyện về sự hy sinh. Mẹ không có vẻ đẹp rực rỡ như những người phụ nữ trên bìa tạp chí, nhưng ở mẹ toát ra vẻ dịu dàng, phúc hậu. Gương mặt trái xoan của mẹ giờ đã xuất hiện những nếp nhăn ở khóe mắt mỗi khi cười. Đôi mắt ấy, vốn dĩ rất sáng, nay đã có chút mờ đi vì những đêm thức trắng lo cho con ốm, hay những buổi miệt mài bên trang giáo án (hoặc công việc của mẹ).Đáng quý nhất có lẽ là đôi bàn tay mẹ. Đó không phải là đôi bàn tay mềm mại, trắng trẻo mà là đôi tay gầy gầy, xương xương với những vết chai sần. Chính đôi bàn tay ấy đã nhóm lửa nấu cho tôi những bữa cơm thơm dẻo, giặt sạch những bộ quần áo lấm lem và dắt tay tôi đi qua những ngày đầu tiên chập chững vào đời. Dáng người mẹ nhỏ nhắn, hơi đậm vì bao năm tảo tần, nhưng đối với tôi, bờ vai của mẹ là nơi vững chãi nhất để tôi tựa vào mỗi khi vấp ngã.
Một ngày của mẹ bắt đầu từ lúc mặt trời còn chưa kịp thức giấc. Khi cả nhà còn đang chìm trong giấc ngủ say, mẹ đã âm thầm thức dậy chuẩn bị bữa sáng. Tiếng lạch cạch dưới bếp, mùi thơm của thức ăn quyện cùng tình yêu thương của mẹ là "báo thức" ngọt ngào nhất đối với tôi. Mẹ lo cho bố từng chiếc áo sơ mi phẳng phiu, lo cho tôi từng cuốn tập, cây bút.Công việc của mẹ dù vất vả đến đâu, chưa bao giờ tôi nghe mẹ than vãn lấy một lời. Có những hôm đi làm về dưới cơn mưa tầm tã, mẹ vẫn nở nụ cười hiền hậu, hỏi tôi: "Hôm nay con đi học có vui không?". Mẹ luôn dành cho tôi những gì tốt đẹp nhất, từ miếng ngon trong mâm cơm đến những cơ hội học tập quý giá, còn bản thân mình thì lúc nào cũng "Mẹ no rồi" hay "Mẹ không thích mua đồ mới đâu". Sự tiết kiệm của mẹ không phải là bủn xỉn, mà là sự chắt bóp từng đồng để lo cho tương lai của tôi được trọn vẹn hơn.
Mẹ không chỉ chăm lo cho tôi về thể chất mà còn là người bồi đắp tâm hồn tôi. Tôi nhớ mãi một lần mình phạm lỗi (kể một kỷ niệm nhỏ: ví dụ nói dối hoặc bị điểm kém). Thay vì những trận đòn roi, mẹ đã ngồi xuống bên cạnh, nắm lấy đôi bàn tay tôi và thủ thỉ những lời dạy bảo chí tình. Ánh mắt mẹ lúc đó không giận dữ mà chứa đựng một nỗi buồn sâu thẳm, khiến tôi nhận ra rằng sai lầm của mình đã làm tổn thương người yêu thương mình nhất. Từ đó, tôi tự hứa sẽ sống trung thực và trách nhiệm hơn.Mỗi khi tôi vui, mẹ là người đầu tiên tôi muốn sẻ chia. Mỗi khi tôi buồn, mẹ lại là "chiếc túi thần kỳ" chứa đựng mọi lời an ủi, vỗ về. Mẹ dạy tôi cách đối nhân xử thế, dạy tôi biết yêu thương những mảnh đời bất hạnh và biết trân trọng những giá trị giản đơn trong cuộc sống.
Thời gian trôi đi chẳng chờ đợi một ai, tóc mẹ rồi sẽ thêm sợi bạc, đôi chân mẹ rồi sẽ yếu đi. Nhưng có một điều sẽ mãi không thay đổi, đó là tình yêu của mẹ dành cho con và lòng biết ơn vô hạn của con dành cho mẹ. Con chỉ muốn nói rằng: "Mẹ ơi, con cảm ơn mẹ vì tất cả. Con yêu mẹ nhiều lắm!". Con sẽ cố gắng học tập thật tốt, sống thật ý nghĩa để không phụ lòng mong mỏi của mẹ, để mỗi nụ cười trên môi mẹ sẽ luôn rạng rỡ như ánh bình minh.
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?

Bảng tin