

Hãy luôn nhớ cảm ơn và vote 5*
nếu câu trả lời hữu ích nhé!
Quê hương tôi có con sông xanh biếc,
Nước gương trong soi tóc những hàng tre.”
Câu thơ ấy luôn gợi lên trong em hình ảnh dòng sông quê hương hiền hòa, gắn bó thân thiết với cuộc sống của người dân làng em. Dòng sông không chỉ mang vẻ đẹp của thiên nhiên mà còn lưu giữ biết bao kỉ niệm êm đềm của tuổi thơ em.
Buổi sáng sớm, khi ông mặt trời còn chưa ló dạng hẳn, dòng sông hiện lên thật yên tĩnh và dịu dàng. Một làn sương mỏng phủ nhẹ trên mặt nước khiến con sông trông như đang say ngủ. Mặt nước phẳng lặng như tấm gương lớn, soi bóng hàng tre xanh nghiêng mình theo gió. Không khí buổi sáng trong lành, mát mẻ, thỉnh thoảng có vài chú chim nhỏ sà xuống uống nước rồi vội vàng bay lên, để lại những gợn sóng lăn tăn trên mặt sông.
Khi mặt trời lên cao hơn, dòng sông bừng tỉnh trong ánh nắng vàng ấm áp. Ánh nắng chiếu xuống làm mặt nước lấp lánh như rắc đầy kim tuyến. Nước sông trong xanh, có thể nhìn thấy những đàn cá nhỏ tung tăng bơi lội. Hai bên bờ sông, những bãi cỏ non mướt mát trải dài, những hàng tre rì rào trong gió như đang kể chuyện cùng dòng nước hiền hòa. Dòng sông mang theo phù sa bồi đắp cho ruộng đồng, giúp những cánh đồng lúa ven bờ luôn xanh tốt.
Đến buổi trưa hè, dòng sông trở thành nơi vui chơi quen thuộc của lũ trẻ trong làng. Chúng em rủ nhau ra sông tắm mát, nô đùa dưới làn nước trong veo để xua tan cái nóng oi ả. Tiếng cười nói vang cả một khúc sông, làm cho không gian vốn yên ả trở nên rộn ràng và đầy sức sống. Dòng sông lúc này giống như một người bạn hiền, luôn dang rộng vòng tay mát lành chào đón chúng em.
Buổi chiều, khi nắng đã dịu dần, dòng sông lại mang một vẻ đẹp thật nên thơ. Bầu trời chuyển sang màu cam hồng của hoàng hôn, in bóng xuống mặt nước phẳng lặng. Những con thuyền nhỏ từ từ trở về bến sau một ngày lao động vất vả. Trên bờ sông, các bà, các mẹ giặt giũ, trò chuyện rôm rả. Khói bếp lam chiều từ những ngôi nhà ven sông bay lên, làm cho cảnh vật quê hương thêm ấm áp và bình yên.
Khi màn đêm buông xuống, dòng sông quê em trở nên tĩnh lặng hơn. Ánh trăng dịu dàng soi xuống mặt nước, tạo thành một dải sáng lung linh. Gió nhẹ thổi qua làm mặt sông gợn sóng nhè nhẹ. Trong không gian yên tĩnh ấy, em thường ngồi bên bờ sông cùng bà, nghe bà kể những câu chuyện ngày xưa về làng quê và dòng sông thân yêu. Đó là những kỉ niệm đẹp đẽ mà em luôn trân trọng.
Dòng sông quê em không chỉ đẹp theo từng khoảnh khắc của thời gian mà còn là nguồn sống của người dân nơi đây. Dòng sông tưới mát ruộng đồng, mang lại cá tôm và nuôi dưỡng bao thế hệ lớn lên. Đối với em, dòng sông ấy như một người bạn thân thiết, luôn âm thầm gắn bó với tuổi thơ.
Dù sau này có đi đâu xa, em vẫn sẽ luôn nhớ về dòng sông quê hương với làn nước xanh biếc và những kỉ niệm êm đềm. Dòng sông không chỉ là cảnh đẹp của quê em mà còn là một phần không thể thiếu trong tâm hồn em. Em yêu dòng sông quê em biết bao.
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
Bảng tin