

Chứng minh nghệ thuật cũng là một phần của cuộc sống
Hãy luôn nhớ cảm ơn và vote 5*
nếu câu trả lời hữu ích nhé!
Đáp án `+` Giải thích các bước giải:
Reinhold Messner - huyền thoại leo núi người Ý đã từng khẳng định: "Tôi không leo lên Everest để chết. Tôi chinh phục nó để mình được sống mãi." Đời người chỉ sống một lần, vậy chúng ta cần làm gì để lưu lại dấu ấn của mình. Cũng bàn về vấn đề này, Giăng Pôn - nhà văn người Đức đã từng nói: "Cuộc đời giống như một cuốn sách, kẻ ngu dốt thì dở qua nhanh chóng, người khôn ngoan thì đọc vừa suy ngẫm vì biết chỉ được đọc có một lần." Để những trang sách đời người không trôi qua vô nghĩa, con người cần đến nghệ thuật – một phương diện tinh thần làm nên chiều sâu, ý nghĩa và giá trị cho cuộc sống.
Trong hành trình tồn tại và phát triển của nhân loại, nghệ thuật hiện lên như kết tinh tinh tế của đời sống tinh thần con người. Đó chính là những hình thức sáng tạo mang đậm dấu ấn cảm xúc và tư duy như những tác phẩm văn học, âm nhạc, hội họa, điện ảnh... nơi con người gửi gắm tâm hồn, khát vọng và cách nhìn về thế giới xung quanh. Nghệ thuật không phải là sản phẩm ngẫu nhiên, càng không phải điều xa xỉ, mà là tiếng nói sâu lắng của trái tim con người trước cuộc đời, là quá trình chắt lọc những gì chân thật nhất của đời sống từ đó cô đọng để thăng hoa thành cái đẹp. Không dừng lại ở việc phản chiếu hiện thực, nghệ thuật còn quay trở lại nuôi dưỡng con người, làm giàu đời sống tinh thần, giúp cuộc sống trở nên sâu sắc, tinh tế và giàu ý nghĩa hơn.
Nghệ thuật không thể sinh ra trong khoảng không vô định, mà được ươm mầm và nuôi dưỡng từ chính hiện thực đời sống con người. Cuộc sống với muôn vàn sắc thái—niềm vui rạng rỡ, nỗi buồn sâu lắng, những mất mát âm thầm, những khát vọng cháy bỏng, tình yêu nồng nàn và lòng nhân ái bao dung—đã trở thành mạch nguồn bất tận cho sáng tạo nghệ thuật. Mỗi rung động của đời sống đều có thể hóa thân thành câu chữ, giai điệu, đường nét hay khuôn hình, mang theo hơi thở rất thật của con người. Mỗi tác phẩm nghệ thuật chính là một “bản ghi chép bằng cảm xúc” của cuộc sống. Ở đó, hiện thực không được sao chép khô cứng mà được chắt lọc, lắng đọng qua tâm hồn nghệ sĩ, để rồi thăng hoa thành cái đẹp có sức lay động lòng người. Nghệ thuật vì thế mang trong mình dấu ấn của đời sống, vừa chân thực, vừa sâu sắc, minh chứng rõ ràng rằng nghệ thuật bắt nguồn từ chính cuộc sống con người.
Nghệ thuật không chỉ là tấm gương phản chiếu đời sống mà còn là lăng kính cảm xúc giúp con người nhìn hiện thực một cách sâu sắc và nhân văn hơn. Qua bàn tay và tâm hồn của người nghệ sĩ, những lát cắt của cuộc sống—dù bình dị hay gai góc—được tái hiện không khô cứng, mà thấm đẫm cảm xúc, lay động trái tim con người. Nhờ đó, con người không chỉ nhìn thấy cuộc sống mà còn thấu hiểu những nỗi niềm, số phận và giá trị ẩn sâu bên trong hiện thực xã hội.
Không dừng lại ở việc phản ánh cái đang tồn tại, nghệ thuật còn làm đẹp cho cuộc sống, dẫn dắt con người hướng về cái đẹp, cái thiện và những giá trị nhân văn cao cả. Nghệ thuật gieo vào lòng người niềm tin, đánh thức lòng trắc ẩn, nuôi dưỡng khát vọng sống tốt đẹp hơn. Chính vì vậy, nhờ có nghệ thuật, cuộc sống không còn đơn điệu hay khô khan, mà trở nên sâu sắc, tinh tế và giàu ý nghĩa, xứng đáng để con người nâng niu và trân trọng.
Trong công cuộc đấu tranh giành độc lập dân tộc, có rất nhiều những nhà văn, nhà thơ lấy ngòi bút làm ngọn cờ đấu tranh, đã dùng ngòi bút làm vũ khí sắc bén, tiêu biểu như Phan Bội Châu với tư tưởng yêu nước, chống Pháp, các nhà thơ Tô Thức, Vương Trung thời tiền chiến, hay các nhà văn thời kháng chiến như Nguyễn Đình Thi, Tô Hoài, Nam Cao với các tác phẩm hiện thực phê phán và lãng mản cách mạng, và đặc biệt là các nhà báo cách mạng như Phan Đăng Lưu, dùng báo chí phát động quần chúng, chống áp bức, đòi quyền dân sinh dân chủ, cho thấy văn nghệ sĩ luôn là "chiến sĩ" tiên phong. Đó chính là sử dụng nghệ thuật phục vụ đời sống, chứng minh sâu sắc đời sống và nghệ thuật không thể tách rời.
Không chỉ phản ánh và làm đẹp cho cuộc sống, nghệ thuật còn tác động sâu sắc trở lại đời sống con người, trở thành nguồn nuôi dưỡng bền bỉ cho tâm hồn. Trong nhịp sống bộn bề lo toan, nghệ thuật như một khoảng lặng dịu êm, xoa dịu những tổn thương tinh thần, giúp con người tìm lại sự cân bằng và bình yên nội tâm. Một trang văn giàu cảm xúc, một giai điệu sâu lắng hay một bức tranh đầy nhân ái đều có thể chữa lành những vết thương vô hình trong lòng người.
Hơn thế nữa, nghệ thuật khơi gợi sự đồng cảm, đánh thức lòng yêu thương và ý thức trách nhiệm đối với cộng đồng, xã hội. Khi con người biết rung động trước cái đẹp và nỗi đau của người khác qua nghệ thuật, họ học được cách sống nhân văn, biết sẻ chia và hành động vì những giá trị tốt đẹp. Trong những khoảnh khắc mệt mỏi, hoang mang hay lạc lối giữa dòng đời, nghệ thuật trở thành điểm tựa tinh thần vững chắc, soi sáng con đường để con người tiếp tục bước đi với niềm tin và hi vọng.
Nghệ thuật đánh thức con người được thể hiện qua các tác phẩm văn học, điện ảnh, âm nhạc, hay các sự kiện truyền cảm hứng, với dẫn chứng tiêu biểu như truyện Kiều đánh thức lòng trắc ẩn, vẻ đẹp tâm hồn, bài hát "Nối vòng tay lớn" khơi dậy tinh thần đoàn kết, các bộ phim cảm động về nghị lực sống như "Về nhà đi con" đánh thức tình cảm gia đình hay câu chuyện về Mẹ Teresa truyền cảm hứng từ sự hy sinh. Nghệ thuật sử dụng sức mạnh của hình ảnh, âm thanh, câu chuyện để chạm đến cảm xúc, khơi gợi tiềm năng và thôi thúc hành động tích cực trong mỗi người.
Tuy nhiên, cần thẳng thắn bác bỏ một thực trạng đáng buồn trong đời sống hiện nay: có những cá nhân, tổ chức đã lợi dụng danh nghĩa nghệ thuật để thực hiện những mưu đồ lệch lạc, tiến hành cái gọi là “cách mạng trắng”, tranh thủ xuyên tạc lịch sử, bóp méo sự thật, rồi khoác lên đó chiếc áo hào nhoáng của “sản phẩm nghệ thuật”. Những biểu hiện ấy không xuất phát từ khát vọng sáng tạo chân chính, mà từ ý đồ vụ lợi, làm nhiễu loạn nhận thức xã hội, gây tổn hại đến các giá trị văn hóa và tinh thần cộng đồng.
Cần khẳng định rằng, đó không phải là nghệ thuật đích thực. Nghệ thuật chân chính luôn hướng con người đến sự thật, cái đẹp và những giá trị nhân văn bền vững, chứ không phải là công cụ để đánh tráo đúng – sai hay làm phai mờ ký ức lịch sử. Việc lợi dụng nghệ thuật cho những mục đích tiêu cực không chỉ làm hoen ố giá trị của nghệ thuật, mà còn đặt ra yêu cầu cấp thiết về bản lĩnh tiếp nhận và trách nhiệm xã hội của mỗi cá nhân trước các “sản phẩm” mang danh nghệ thuật trong đời sống hôm nay.
Tựu trung lại, nghệ thuật không phải là thứ trang sức xa xỉ đứng ngoài đời sống, mà chính là mạch nguồn tinh thần chảy âm thầm nhưng bền bỉ trong mỗi con người và mỗi xã hội. Nghệ thuật sinh ra từ cuộc sống, phản ánh cuộc sống, làm đẹp cho cuộc sống và quay trở lại nuôi dưỡng tâm hồn con người. Trong một thế giới nhiều biến động, khi con người dễ bị cuốn vào vòng xoáy của vật chất và thực dụng, nghệ thuật càng giữ vai trò như ngọn lửa thắp sáng nhân tính, giúp con người sống chậm lại, sống sâu hơn và sống có trách nhiệm hơn với bản thân, cộng đồng và lịch sử. Bởi vậy, trân trọng và tiếp nhận nghệ thuật một cách tỉnh táo, nhân văn cũng chính là cách để con người gìn giữ giá trị sống đích thực, để cuộc đời không trôi qua vô nghĩa mà trở thành một hành trình đáng nhớ và đáng sống.
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?

$\textit{Nghệ thuật cũng là một phần của cuộc sống vì:}$
`+` Nghệ thuật bắt nguồn từ cuộc sống, phản ánh hiện thực, con người và các mối quan hệ xã hội.
`+` Cuộc sống là chất liệu để nghệ sĩ sáng tạo nên thơ ca, âm nhạc, hội họa, điện ảnh. Vì thế mà nghệ thuật có tác động trở lại đời sống, giúp con người giải tỏa cảm xúc, nuôi dưỡng tâm hồn.
`+` Nghệ thuật làm cho cuộc sống thêm ý nghĩa, giàu giá trị nhân văn và thẩm mỹ.
`+` Nghệ thuật hiện diện trong sinh hoạt hằng ngày như lễ hội, trang phục, kiến trúc, trang trí.
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
Bảng tin
468
16974
533
đó mom
1575
4208
848
ghê v bà=)