

Có giấu mầm trong đất
Chờ một ngày đông qua
Lá bàng như giấm lửa
Suốt tháng ngày hanh khô
Búp gạo như thập thò
Ngại ngần nhìn gió bấc
Cánh tay xoan khô khốc
Tạo dáng vào trời đông.
hãy vt một đoạn cảm thụ ( cảm nhận về đoạn thơ )
- cảnh thiên nhiên khi mùa đông đến
Hãy luôn nhớ cảm ơn và vote 5*
nếu câu trả lời hữu ích nhé!
Đoạn thơ là một bức tranh thiên nhiên mùa đông Việt Nam đầy thi vị, không chỉ dừng lại ở sự lạnh lẽo, tiêu điều mà còn là nơi ươm mầm của sự sống và khát vọng.Mùa đông được cảm nhận qua sự thay đổi màu sắc và trạng thái của vạn vật. Hình ảnh "Lá bàng như giấm lửa / Suốt tháng ngày hanh khô" là một sáng tạo độc đáo. Sắc đỏ au của lá bàng úa không phải là dấu hiệu của cái chết, mà là sự tích tụ, nén lại của hơi ấm, như một ngọn lửa âm thầm cháy qua những ngày giá lạnh.Trong cái khắc nghiệt ấy, sự sống vẫn nhen nhóm một cách đầy e ấp. "Búp gạo như thập thò / Ngại ngần nhìn gió bấc" là một hình ảnh nhân hóa tuyệt vời. Búp gạo non được ví như một sinh linh bé nhỏ, rụt rè, e sợ trước cái lạnh cắt da của gió mùa đông bắc. Cử chỉ "thập thò", "ngại ngần" không chỉ lột tả sự mong manh của mầm non mà còn gợi lên cảm giác chờ đợi, hy vọng vào một ngày đông sẽ qua.Và rồi, hình ảnh "Cánh tay xoan khô khốc / Tạo dáng vào trời đông" khép lại khổ thơ với một nét vẽ đầy kiêu hãnh. Dù khô héo, khẳng khiu, cây xoan vẫn hiên ngang vươn mình, "tạo dáng" giữa nền trời đông lạnh lẽo. Đó là tư thế của sự bền bỉ, của sức sống tiềm tàng không chịu khuất phục.Qua đoạn thơ, ta thấy thiên nhiên mùa đông không hề bi lụy, mà là một sự chuyển mình lặng lẽ. Dưới cái vỏ bọc hanh khô, giá rét ấy, là một sức sống mãnh liệt đang chờ đợi thời cơ để bùng nở.
giaphucpham79
Hay nhất pls!!!
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
![]()
Đoạn thơ vẽ nên một bức tranh thiên nhiên lúc mùa đông về vừa khắc nghiệt, hanh hao, vừa ẩn chứa sức sống âm thầm. Cái lạnh mùa đông không hiện lên dữ dội mà thấm sâu, len lỏi trong từng hình ảnh: “mầm trong đất” lặng lẽ chờ đợi, “lá bàng như giấm lửa” gợi sắc đỏ khô cháy, nhuốm màu thời gian và nắng gió. Không gian đông còn được cảm nhận qua cái hanh khô kéo dài, qua “gió bấc” lạnh lẽo khiến “búp gạo” phải “thập thò”, “ngại ngần” như một sinh thể có hồn, biết e dè trước giá rét. Hàng xoan với “cánh tay khô khốc” vươn lên giữa trời đông tạo dáng cô liêu, trầm lặng. Thiên nhiên hiện ra vừa xơ xác, tĩnh lặng, vừa ẩn chứa nhịp sống bền bỉ, chờ đợi mùa ấm áp quay về. Qua đó, đoạn thơ không chỉ tả cảnh mùa đông mà còn gợi cảm xúc suy tư, lắng sâu trước vẻ đẹp thầm lặng của thiên nhiên.
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
Bảng tin