

Có anh chàng keo kiệt nổi tiếng trong làng. Một hôm, anh mời bạn đến ăn cơm. Mâm cơm chỉ có một bát canh loãng và đĩa rau luộc. Thấy bạn ăn ít, anh ta giả vờ lo lăng:
Sao anh không ăn nhiều vào?
Người bạn cười đáp:
Tôi sợ ăn hết phần của anh.
Anh keo kiệt vội xua tay:
- Không sao, tôi ăn sau cũng được!
Câu 1 (0,5 điểm): Văn bản trên thuộc thể loại nào?
Câu 2 (1,0 điểm): Phương thức biểu đạt chính của văn bản là gì?
Câu 3 (1,0 điểm): Chi tiết nào cho thấy anh chàng trong truyện là người keo kiệt?
Câu 4 (1,0 điểm): Lời nói cuối cùng của anh keo kiệt bộc lộ điều gì về tính cách nhân vật?
Câu 5 (1,5 điểm): Tiếng cười trong truyện mang ý nghĩa phê phán như thế nào?
Câu 6 (1,0 điểm): Qua câu chuyện, em rút ra bài học gì trong cách ứng xử với mọi người xung quanh?
Hãy luôn nhớ cảm ơn và vote 5*
nếu câu trả lời hữu ích nhé!
Bạn ơi! Nhớ vote 5 sao, trả lời hay nhất và cảm ơn dành cho mình nhé!
Trả lời:
Câu 1:
- Văn bản trên thuộc thể loại truyện cười.
Câu 2:
- Phương thức biểu đạt chính của văn bản là tự sự.
Câu 3:
- Chi tiết cho thấy anh chàng keo kiệt là:
Ở chỗ mâm cơm chỉ có bát canh loãng và đĩa rau luộc, nhưng anh ta lại giả vờ quan tâm bạn ("Sao anh không ăn nhiều vào?") để bạn ăn ít, và cuối cùng chấp nhận ăn sau, thậm chí chỉ là chút canh thừa còn sót lại.
Câu 4:
- Lời nói "Không sao, tôi ăn sau cũng được!" của nhân vật keo kiệt (trong truyện ngắn "Thà chết còn hơn") bộc lộ tính cách cực kỳ hà tiện, bủn xỉn, chỉ biết tiếc tiền đến mức đặt tiền bạc lên trên cả sự sống còn và nhu cầu cơ bản nhất của bản thân, cho thấy sự phi lý và nực cười của thói xấu đó, qua đó tác giả dân gian muốn phê phán.
Câu 5:
- Tiếng cười trong truyện phê phán thói keo kiệt, bủn xỉn đến mức phi lý của anh chàng, làm nổi bật sự mâu thuẫn giữa nhu cầu sống cơ bản và bản tính hà tiện, qua lời đáp hóm hỉnh của người bạn và sự xua tay tiếc tiền của anh ta, cho thấy sự trớ tủi, đáng cười của thói xấu này.
Câu 6:
- Bài học ý nghĩa nhất đó chính là không được có tính keo kiệt, bủn xỉn quá mức mà cần học chi tiêu hợp lý.
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
Câu `1.`
`-` Văn bản trên thuộc thể loại truyện cười.
Dấu hiệu căn cứ :
`+` Cốt truyện ngắn gọn, xoay quanh mâu thuẫn trào phúng về tính cách giả tạo, keo kiệt của người đàn ông.
`+` Có chứa chi tiết bất ngờ, hài hước ở cuối truyện với chủ đích tạo ra tiếng cười nhằm phê phán, châm biếm sâu cay.
Câu `2.`
`-` Phương thức biểu đạt chính của văn bản là tự sự.
`⇒` Thể loại truyện chủ yếu sẽ có phương thức biểu đạt chính là tự sự : Trình bày một chuỗi các sự việc theo trình tự nhất định, nhằm kể lại một câu chuyện bao hàm nhân vật, cốt truyện, bối cảnh, diễn biến và kết thúc.
Câu `3.`
`-` Chi tiết cho thấy anh chàng trong truyện là người keo kiệt là :
"Một hôm, anh mời bạn đến ăn cơm. Mâm cơm chỉ có một bát canh loãng và đĩa rau luộc. "
`⇒` Sự qua loa, đơn sơ trong công tác chuẩn bị và thiết đãi khách.
Câu `4.`
`-` Lời nói cuối cùng của anh keo kiệt : "Không sao, tôi ăn sau cũng được!" , đã cho thấy rằng anh là một kẻ vô cùng giả tạo. Bởi lẽ, trên thực tế, đồ ăn rất ít, thậm chí chẳng có gì đáng để ăn. Lời nói của anh chỉ là một lời dối lòng.
Câu `5.`
`-` Tiếng cười trong truyện mang ý nghĩa phê phán tới anh chàng trong truyện nói riêng hay chính những con người có lối sống giả tạo, hẹp hòi trong xã hội nói chung. Họ là những con người hay thích giả nhân giả nghĩa, hay khéo léo vờ vịt. Nhưng trên thực tế, thẳm sâu bên trong là sự bủn xỉn, keo kiệt vô độ.
Câu `6.`
`-` Qua câu chuyện, em rút ra cho mình bài học về cách đối nhân xử thế đúng mực, chân thành và rộng lượng. Em hiểu rằng, sống là phải có sự cho đi và sẻ chia, không thể cứ mãi chỉ biết mỗi bản thân mình. Sống còn là sự thành thật, không nên giả tạo, toan tính thiệt hơn.
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
Bảng tin