

[…] Những ngón chân của bố khum khum, lúc nào cũng như bám vào đất để khỏi trơn ngã. Người ta nói “đấy là bàn chân vất vả”. Gan bàn chân bao giờ cũng xám xịt và lỗ rỗ, bao giờ cũng khuyết một miếng, không đầy đặn như gan bàn chân người khác. Mu bàn chân mốc trắng, bong da từng bãi, lại có nốt lấm tấm. Đêm nào bố cũng ngâm nước nóng hòa muối, gãi lấy gãi để rồi xỏ vào đôi guốc mộc. Khi ngủ bố rên, rên vì đau mình, nhưng cũng rên vì nhức chân. Rượu tê thấp không tài nào xoa bóp khỏi. Bố đi chân đất. Bố đi ngang dọc đông tây đâu đâu con không hiểu. Con chỉ thấy ngày nào bố cũng ngâm chân xuống nước, xuống bùn để câu quăng. Bố tất bật đi từ khi sương còn đẫm ngọn cây ngọn cỏ. Khi bố về cũng là lúc cây cỏ đẫm sương đêm. Cái thúng câu bao lần chà đi xát lại bằng sắn thuyền. Cái ống câu nhẵn mòn, cái cần câu bóng dấu tay cầm... Con chỉ biết cái hòm đồ nghề cắt tóc sực mùi dầu máy tra tông-đơ, cái ghế xếp bao lần thay vải, nó theo bố đi xa lắm. Bố ơi! Bố chữa làm sao được lành lặn đôi bàn chân ấy: đôi bàn chân dầm sương dãi nắng đã thành bệnh. Bố bảo: Bàn chân con phải giữ gìn để mà đi cho thật khỏe, thật xa!
(Trích Tuổi thơ im lặng, Duy Khán, NXB Kim Đồng, 1986)
Câu 3 (0,5đ): Theo văn bản, tại sao người ta lại gọi đôi bàn chân của bố là "bàn chân vất vả"?
Câu 4 (0.5 đ): "Cái tôi" của tác giả (người con) được thể hiện qua thái độ nào khi quan sát hòm đồ nghề và những vết thương trên chân bố?
Câu 5 (0,5đ): Giải thích ý nghĩa của từ Hán Việt "tất bật" trong ngữ cảnh: "Bố tất bật đi từ khi sương còn đẫm ngọn cây ngọn cỏ."
Câu 6 (1,0đ): Thông điệp sâu sắc nhất mà em nhận được sau khi đọc đoạn trích này là gì?
Câu 7 (1,0đ): Từ lời dặn ở cuối đoạn trích, hãy viết 2-3 câu về trách nhiệm của bản thân đối với sự kỳ vọng của cha mẹ.
Hãy luôn nhớ cảm ơn và vote 5*
nếu câu trả lời hữu ích nhé!
Câu 3 (
Người ta gọi đôi bàn chân của bố là “bàn chân vất vả” vì đó là đôi chân chịu nhiều lam lũ, nhọc nhằn, thường xuyên dầm nước, dãi nắng, bị chai sạn, bong tróc, đau nhức, in dấu của cuộc đời lao động cực khổ.
Câu 4
“Cái tôi” của tác giả được thể hiện qua sự quan sát tinh tế, đầy xúc động, cùng tình yêu thương, xót xa và trân trọng trước những vết thương trên đôi chân và sự cũ kỹ của hòm đồ nghề gắn liền với cuộc mưu sinh của bố.
Câu 5
Từ Hán Việt “tất bật” trong ngữ cảnh trên có nghĩa là bận rộn, vội vã, luôn tay luôn chân, thể hiện cuộc sống lao động không ngơi nghỉ, đầy nhọc nhằn của người bố từ sáng sớm đến khuya.
Câu 6
Thông điệp sâu sắc nhất em nhận được là: hãy biết yêu thương, trân trọng và thấu hiểu những hi sinh thầm lặng của cha mẹ, bởi đằng sau sự trưởng thành của con cái là mồ hôi, nước mắt và cả những đau đớn mà cha mẹ cam chịu.
Câu 7
Từ lời dặn của bố, em nhận ra bản thân cần giữ gìn sức khỏe, sống có trách nhiệm và nỗ lực học tập, rèn luyện để không phụ công lao sinh thành, dưỡng dục của cha mẹ. Đó chính là cách thiết thực nhất để đáp lại sự hi sinh và kỳ vọng mà cha mẹ dành cho em.
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
![]()
`color{lightblue}{#Thucute2008!}`
Câu `3 :`
`-` Lý do
`+` Đôi chân dầm sương dãi nắng, đi chân đất suốt ngày.
`+` Bị chai sạn, bong da, đau nhức do lao động nặng nhọc lâu năm.
Câu `4 :`
`-` Thể hiện
`+` Xót xa, thương yêu và trân trọng trước sự vất vả của bố.
`+` Thấu hiểu, cảm động khi quan sát đồ nghề và những vết thương trên chân bố.
Câu `5 :`
`-` Ý nghĩa
`+` Bận rộn, vội vã, làm việc liên tục, không có thời gian nghỉ ngơi.
Câu `6 :`
`-` Thông điệp sâu sắc nhất
`+` Ca ngợi sự hi sinh thầm lặng của người cha vì gia đình.
`+` Nhắc nhở con cái phải biết yêu thương, trân trọng và sống có trách nhiệm với cha mẹ.
Câu `7 :`
`-` Em cần giữ gìn sức khỏe, chăm chỉ học tập để không phụ công lao của cha mẹ.
`-` Luôn ngoan ngoãn, sống tốt và có ý chí vươn lên, đáp lại sự hi sinh và kỳ vọng của cha mẹ.
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
![]()
Bảng tin