

Hãy luôn nhớ cảm ơn và vote 5*
nếu câu trả lời hữu ích nhé!
Trong cuộc đời mỗi người, ai cũng có một điểm tựa bình yên để trở về. Với em, điểm tựa ấy chính là mẹ — người phụ nữ tuyệt vời nhất, người đã dành cả thanh xuân và tình yêu thương vô điều kiện để nuôi nấng em nên người.
Mẹ em không đẹp rực rỡ như những người phụ nữ trên tạp chí, nhưng trong mắt em, mẹ có vẻ đẹp của sự tảo tần và hiền hậu. Em yêu sao khuôn mặt trái xoan với những vết chân chim nơi khóe mắt — dấu vết của những đêm thức trắng lo cho em khi trái gió trở trời. Đôi bàn tay mẹ không còn mềm mại mà đã chai sần vì công việc, nhưng chính đôi bàn tay ấy đã nấu cho em những bữa cơm dẻo canh ngọt, dìu dắt em những bước đi đầu đời.
Càng lớn, em càng hiểu thêm về nỗi vất vả của mẹ. Có những ngày đi học về, thấy mẹ vẫn miệt mài làm việc dưới cái nắng gắt, lòng em lại trào dâng một niềm thương xót khó tả. Mẹ không chỉ là người chăm sóc, mà còn là người bạn lớn của em. Mỗi khi em vui, nụ cười của mẹ rạng rỡ như mùa thu tỏa nắng. Mỗi khi em buồn hay vấp ngã, mẹ lại là người đầu tiên bao dung, vỗ về và dạy em cách đứng dậy. Em vẫn nhớ mãi một lần mình bị điểm kém vì mải chơi. Lúc đó, em vừa sợ vừa hối hận. Nhưng mẹ không hề mắng nhiếc, mẹ chỉ nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh và bảo: "Con hãy coi đây là một bài học để cố gắng hơn, đừng vì một lần thất bại mà bỏ cuộc". Sự thấu hiểu ấy của mẹ khiến em xúc động đến bật khóc. Em tự hứa sẽ không bao giờ để mẹ phải buồn lòng thêm nữa.
Tình yêu của mẹ giống như mạch nước ngầm, âm thầm nhưng bền bỉ và mát lành. Có mẹ bên cạnh, em thấy mình thật may mắn và hạnh phúc. "Con dù lớn vẫn là con của mẹ / Đi suốt đời lòng mẹ vẫn theo con". Câu thơ ấy cứ vang vọng mãi trong tâm trí em như một lời nhắc nhở về tình mẫu tử thiêng liêng. Em thầm hứa sẽ học tập thật tốt, rèn luyện đạo đức để trở thành niềm tự hào của mẹ. Cầu mong mẹ luôn mạnh khỏe và bình an để mãi là ánh mặt trời soi sáng con đường em đi.
#chinguyen18905
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
![]()
Bảng tin