

I. ĐỌC HIỂU (4,0 điểm)
Đọc ngữ liệu:
“Trong gió nóng những trưa hè ngột ngạt
Mẹ ru tôi hạt cát sạn hàm răng
Vừa lớn khôn tôi đã biết đào hầm
Dưới bom đạn gió Lào vẫn thổi
Và trên cát lại thêm cồn cát mới
Cỏ mặt trời lăn như bánh xe
Cuộc đời tôi có cát chở che
Khi đánh giặc cát lại làm công sự
Máu đồng đội và máu tôi đã đổ
Trên cát này mà gió quạt vừa se
Cây tôi trồng chưa đủ bóng che
Bom giặc cắt lá cành tơi tả
Củ khoai ở đây nhỏ hơn củ khoai cánh đồng màu mỡ
Trái mãng cầu rám vỏ - gió đi qua
Đọng nắng thôi, cát chẳng đọng mưa
Bàn chân lún bàn chân thêm bỏng rát!
Giữa gió cát, giữa những ngày ác liệt
Tôi nghĩ về tha thiết một màu xanh
Một rừng cây trĩu quả trên cành
Tôi vun gốc và tay tôi sẽ hái
Nhà của tôi, tôi sẽ về dựng lại
Ánh ngói hồng những gương mặt mai sau.
Em mới về em chưa thấy gì đâu
Chỉ có cát và gió Lào quạt lửa
Ngọn gió bỏng khi đi thành nỗi nhớ
Cát khô cằn ở mãi hóa yêu thương.
(Trích Gió Lào cát trắng - Xuân Quỳnh, Xuân Quỳnh tác phẩm và lời bình, NXB VH, 2011, tr.28-29)
* Chú thích:
- Xuân Quỳnh (1942-1988) là một nhà thơ tiêu biểu của nền văn học Việt Nam hiện đại. Bà sinh ra tại làng La Khê, huyện Hoài Đức, tỉnh Hà Tây (nay thuộc Hà Nội). Những trang thơ luôn chứa đầy cảm xúc dịu dàng và sâu lắng nhưng ẩn chứa sức sống dồi dào và khát khao mãnh liệt.
- Bài thơ “Gió Lào cát trắng”, viết năm 1969, trích từ tập thơ cùng tên đã trở thành một thi phẩm xuất sắc của nhà thơ Xuân Quỳnh. Bài thơ được khơi gợi từ hiện thực cuộc sống miền đất Quảng Bình gió Lào rát mặt, cát trắng bỏng chân và bom đạn chiến tranh.
Thực hiện các yêu cầu:
Câu 1. Đoạn thơ trên được viết theo thể thơ nào?
Câu 2. Nhân vật trữ tình trong đoạn thơ là ai?
Câu 3. Phép điệp trong đoạn thơ sau có tác dụng gì?
Cuộc đời tôi có cát chở che
Khi đánh giặc cát lại làm công sự
Máu đồng đội và máu tôi đã đổ
Trên cát này mà gió quạt vừa se
Câu 4. Em hiểu như thế nào về nội dung hai dòng thơ?
Ngọn gió bỏng khi đi thành nỗi nhớ
Cát khô cằn ở mãi hóa yêu thương.
Câu 5. Từ nội dung của đoạn thơ, thế hệ trẻ hôm nay cần có trách nhiệm gì với quê hương?
Câu 1. (2,0 điểm)
Hãy luôn nhớ cảm ơn và vote 5*
nếu câu trả lời hữu ích nhé!

Câu `1`
`-` Thể thơ: Tự do
Câu `2`
`-` Nhân vật trữ tình: "tôi" `-` người con xứ Quảng (Quảng Bình)
Câu `3`
`-` Phép điệp: "cát"
`-` Tác dụng:
`+` Tạo nhịp điệu; tăng sức gợi hình gợi cảm
`+` Nhấn mạnh vai trò của thiên nhiên nơi miền đất Quảng Bình đối với nhân vật trữ tình. Cát đã trở thành cộng sự với cuộc sống cũng như trong chiến đấu của nhân vật trữ tình. Không chỉ thế, bằng biện pháp điệp, cát không chỉ là cộng sự mà còn trở thành nỗi nhớ, thành tình yêu sâu nặng và một biểu tượng của quê hương
Câu `4`
`-` Hai câu thơ là sự cảm nhận tinh tế cùng tình cảm sâu sắc với quê hương của tác giả. "Ngọn gió bỏng" để ám chỉ sự khắc nghiệt của thiên nhiên nhưng khi sự khắc nghiệt qua đi lại trở thành "nỗi nhớ". "Cát khô cằn" là biểu trưng cho điều kiện sống khó khăn nhưng "ở mãi" rồi cũng quen, sự khô cằn ấy dần "hóa yêu thương", hóa thành điều không thể thiếu. Tóm lại, hai câu thơ là sự biến đổi trong tình cảm của nhân vật trữ tình với quê hương, từ khắc nghiệt thành gắn bó, từ khô cằn thành yêu thương. Qua đó, tác giả cũng thể hiện tinh thần lạc quan cũng như tâm hồn lớn lao của người con xứ Quảng
Câu `5`
`-` Qua đoạn thơ, có thể thấy thế hệ trẻ ngày nay có trách nhiệm vô cùng to lớn với quê hương. Trước hết, người trẻ cần trân trọng và thấu hiểu quê hương mình cũng như gắn bó sâu sắc với quê hương dù quê hương có khó khăn đến đâu. Hơn thế nữa, người trẻ cũng cần phải có trách nhiệm trong việc xây dựng và phát triển quê hương. Đó là cố gắng học tập, trau dồi, rèn luyện bản thân để chung tay xây dựng quê hương ngày một giàu mạnh, không còn "khô cằn" mà "đong mưa" và đầy yêu thương.
@LP
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
Bảng tin