

TRUYỆN
I. ĐỌC – HIỂU (4,0 điểm).
Đọc đoạn trích sau và thực hiện các yêu cầu:
(…) Nhà mẹ Lê là một gia đình một người mẹ với mười một người con. Bác Lê là một người đàn bà nhà quê chắc chắn và thấp bé, da mặt và chân tay răn reo như một quả trám khô. Khi bác mới đến phố, ai ai cũng chú ý đến đám con của bác: mười một đứa, mà đứa nhớn mới có mười bảy tuổi! Đứa bé nhất hãy còn bế trên tay.
Mẹ con bác ta ở một căn nhà cuối phố, cái nhà cũng lụp xụp như những căn nhà khác. Chừng ấy người chen chúc trong một khỏang rộng độ bằng hai chiếc chiếu, có mỗi một chiếc giường nan đã gẫy nát. Mùa rét thì giải ổ rơm đầy nhà, mẹ con cùng nằm ngủ trên đó, trông như một cái ổ chó, chó mẹ và chó con lúc nhúc. Đối với những người nghèo như bác, một chỗ ở như thế cũng tươm tất lắm rồi. Nhưng còn cách kiếm ăn? Bác Lê chật vật, khó khăn suốt ngày cũng không đủ nuôi chừng ấy đứa con. Từ buổi sáng tinh sương, mùa nực cũng như mùa rét, bác ta đã phải trở dậy để đi làm mướn cho những người có ruộng trong làng. Những ngày có người mướn ấy, tuy bác phải làm vất vả, nhưng chắc chắn buổi tối được mấy bát gạo và mấy đồng xu về nuôi lũ con đói đợi ở nhà. Đó là những ngày sung sướng. Nhưng đến mùa rét, khi các ruộng lúa đã gặt rồi, cánh đồng chỉ còn trơ cuống rạ dưới gió bấc lạnh như lưỡi dao sắc khía vào da, bác Lê lo sợ, vì không ai mướn bác làm việc gì nữa. Thế là cả nhà nhịn đói. Mấy đứa nhỏ nhất, con Tý, con Phún, thằng Hy mà con chị nó bế, chúng nó khóc lả đi mà không có cái ăn. Dưới manh áo rách nát, thịt chúng nó thâm tím lại vì rét, như thịt con trâu chết. Bác Lê ôm ấp lấy con trong ổ rơm, để mong lấy cái ấm của mình ấp ủ cho nó.(…)
Nhưng mọi người biết bác Lê quí con lắm. Tuy bác hết sức công bằng, người ta cũng thấy bác yêu thằng Hi hơn cả, nó là con thứ chín, và ốm yếu xanh xao nhất nhà. Bác thường bế nó lên lòng, hôn hít, rồi khoe với hàng xóm: nội cả nhà chỉ có nó là giống thầy cháu như đúc. Rồi bác ôm con ngồi lặng yên một lát, như để nhớ lại chuyện gì đã lâu lắm.
( Trích truyện ngắn Nhà mẹ Lê - Thạch Lham - NXB Hội Nhà văn 2008)
Câu 1. (0,5 điểm) Xác định ngôi kể trong đoạn trích ?
Câu 2. (0,5 điểm) Trong đoạn trích, ngoại hình nhân vật bác Lê được miêu tả qua các chi tiết nào ?
Câu 3. (1,0 điểm) Phân tích tác dụng của biện pháp tu từ so sánh được sử dụng trong câu văn “Dưới manh áo rách nát, thịt chúng nó thâm tím lại vì rét, như thịt con trâu chết”.
Câu 4. (1,0 điểm) Qua cách miêu tả hoàn cảnh sống cơ cực, tác giả thể hiện thái độ, tình cảm gì đối với gia đình bác Lê ?
Câu 5. (1,0 điểm) Bài học nào từ đoạn trích có ý nghĩa nhất đối với em ? Vì sao ?
Giúp mình với các bn
Hãy luôn nhớ cảm ơn và vote 5*
nếu câu trả lời hữu ích nhé!
Câu 1:
`-` Ngôi kể : ngôi thứ ba
Câu 2:
`-` Trong đoạn trích, ngoại hình của nhân vật bác Lê được miêu tả qua chi tiết: "một người đàn bà nhà quê chắc chắn và thấp bé, da mặt và chân tay răn reo như một quả trám khô"
Câu 3:
`-` Biện pháp tu từ: so sánh "thịt chúng nó thâm tím lại vì rét, như thịt con trâu chết"
`-` Tác dụng:
`+` Giúp cho câu văn thêm sinh động, gợi hình, gợi cảm, hấp dẫn người đọc, người nghe
`+` Nhấn mạnh và làm nổi bật cái rét và nỗi khổ cực mà những đứa con của bác Lê phải chịu đựng
`+` Tác giả thể hiện thái độ thương xót, cảm thông với những con người nghèo khổ
Câu 4:
`-` Qua cách miêu tả hoàn cảnh sống cơ cực, tác giả thể hiện thái độ, tình cảm đối với gia đình bác Lê:
`+` Tác giả rung động, xót xa trước hoàn cảnh đói rét, thiếu thốn của nhà bác Lê
`+` Tác giả yêu mến, thương cảm sâu sắc với bác Lê `-` người mẹ nghèo, đông con, vất vả, hết lòng hi sinh vì con
`+` Tác giả cảm thông cho số phận của những đứa trẻ phải chịu cảnh đói rét, khổ cực
`+` Tác giả mong muốn mỗi chúng ta hãy biết cảm thông trước những nỗi đau của người khác, sống nhân ái, yêu thương và chia sẻ nhiều hơn với những mảnh đời bất hạnh
Câu 5:
`-` Bài học có ý nghĩa nhất đối với em: Chúng ta cần biết cảm thông, sẻ chia với những người có hoàn cảnh khó khăn
`-` Vì:
`+` Những người có hoàn cảnh khó khăn là những người gặp nhiều thiệt thòi trong cuộc sống, thiếu thốn về cả vật chất và tinh thần, rất cần sự quan tâm, giúp đỡ và sẻ chia từ những người xung quanh
`+` Biết cảm thông, sẻ chia với những người có hoàn cảnh khó khăn, ta sẽ trở thành một người có tấm lòng nhân ái, sống giàu tình thương. Từ đó được mọi người yêu quý, tôn trọng, noi gương
`+` Ngược lại, nếu không biết cảm thông, sẻ chia với những người gặp hoàn cảnh khó khăn, ta sẽ trở nên vô cảm, ích kỉ, sống khép kín và dễ bị mọi người xa lánh, ghét bỏ
`+` Mọi người trong xã hội ai cũng biết cảm thông, sẻ chia với những người gặp hoàn cảnh khó khăn thì sẽ tạo nên một xã hội giàu tình người, gắn bó, yêu thương nhau hơn, giúp những người kém may mắn có thêm niềm tin, động lực để vươn lên trong cuộc sống
`@` nuthanlopben
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?

Bảng tin