

Giúp tui cái đề này :Hãy viết bài văn kể lại một hoạt động xã hội để lại cho em suy nghĩ, tình cảm sâu sắc. Bài viết có kết hợp các yếu tố miêu tả, biểu cảm. " lưu ý là không chép trên mạng, copy văn trên mạng để giải văn này vì giáo viên chấm bài xem là biết ngay "
Dàn ý dựa vào để là, ( không làm ngoài dàn ý ):
Mở bài: Giới thiệu hoạt động xã hội sẽ kể.
Thân bài:
Kết bài
Hãy luôn nhớ cảm ơn và vote 5*
nếu câu trả lời hữu ích nhé!
Đáp án:
Những ngày cuối tuần thường là dịp để em lười biếng, để dành năng lượng sau một tuần học căng thẳng. Thế nhưng, Chủ nhật vừa rồi lại khác, nó là một ngày lao động ý nghĩa, một trải nghiệm xã hội đã khắc sâu vào tâm trí em về trách nhiệm và tình yêu thương cộng đồng. Đó là buổi ra quân dọn dẹp khu vực bờ kè sông nhỏ chảy qua cuối xóm em, một hoạt động do Đoàn Thanh niên phường phát động.
Sáng sớm, khi sương còn chưa tan hết, em đã có mặt tại điểm tập kết. Không khí buổi sáng thật trong lành, nhưng không khí quanh điểm tập trung lại nhuốm màu sốt ruột. Chúng em, với những chiếc áo xanh đồng phục quen thuộc, đeo găng tay dày cộm và cầm trên tay xẻng, bao tải. Nhìn những dụng cụ lao động khô khan và nghĩ đến cảnh phải đối mặt với những đống rác thải đã mục rữa sau trận mưa lớn hôm trước, em khẽ rùng mình. Nhưng rồi, khi nghe lời phát biểu ngắn gọn của anh phụ trách về ý nghĩa của việc giữ gìn môi trường sống, em thấy lòng mình như được tiếp thêm ngọn lửa nhiệt huyết.
Khu vực bờ kè là nơi chứng kiến cảnh tượng đau lòng nhất. Nước sông vốn trong xanh giờ đây bị bao phủ bởi một lớp váng màu xám đục, xen lẫn là đủ loại túi ni lông, vỏ chai nhựa, và những cành cây gãy gập do bão. Mùi ẩm mốc, tanh nồng xộc thẳng vào mũi khiến nhiều bạn phải đưa tay lên che. Em được phân công cùng các bạn cùng khối cào và gom những rác thải nổi lềnh bềnh sát bờ. Đôi tay em nhanh chóng lấm bẩn, mồ hôi bắt đầu rịn ra trên trán dưới cái nắng đã bắt đầu lên cao. Cảm giác lúc đó là sự mệt mỏi thể xác, nhưng lạ thay, tâm hồn em lại thấy nhẹ bẫng, thanh thản lạ thường.
Khoảnh khắc khiến em không bao giờ quên là khi chúng em phát hiện một chú rùa nhỏ, chắc chỉ bằng lòng bàn tay, đang mắc kẹt dưới một lớp bèo tây và vài vỏ chai nhựa. Đôi mắt nó nhỏ xíu, ngơ ngác nhìn chúng em. Khi một chị tình nguyện viên nhẹ nhàng gỡ rác, nhấc chú rùa lên, em đã không kìm được mà thốt lên một tiếng "Ôi!". Chú rùa bé bỏng ấy dường như cũng cảm nhận được sự giải thoát, nó ngọ nguậy rồi nhanh chóng bò xuống dòng nước đã sạch hơn một chút. Nhìn khoảnh khắc sinh linh bé nhỏ ấy được trả lại tự do, em chợt nhận ra: hành động của chúng ta không chỉ dọn dẹp cho con người, mà còn là hành động bảo vệ sự sống mong manh của muôn loài. Những giọt mồ hôi lúc này không còn thấy nhọc nhằn nữa, thay vào đó là niềm vui sướng ấm áp.
Đến trưa, khi mọi thứ đã hoàn tất, khung cảnh bờ kè bỗng chốc thay da đổi thịt. Dòng nước dường như đã trở nên dịu dàng hơn, phản chiếu ánh nắng vàng óng ánh, và những thảm cỏ xanh mơn mởn hai bên bờ lại được dịp "thở" ra. Ai nấy đều mệt nhưng gương mặt ai cũng rạng rỡ niềm tự hào. Chúng em ngồi nghỉ dưới bóng cây, chia sẻ những chai nước mát lạnh và cùng nhau nhìn lại thành quả. Sự hài lòng không nằm ở việc đã hoàn thành nhiệm vụ, mà là sự kết nối và sẻ chia mà cả tập thể đã tạo ra.
Hoạt động này đã gieo vào lòng em một suy nghĩ sâu sắc: Lòng tốt không phải là điều gì cao xa, mà nó hiện hữu ngay trong hành động chăm sóc môi trường xung quanh mình. Giá trị lớn nhất em nhận được không phải là một lời khen, mà là cảm giác được thuộc về một cộng đồng biết yêu thương và có trách nhiệm. Em tự nhủ, kể từ hôm nay, em sẽ là người giữ gìn sự sạch sẽ đó, không chỉ bằng việc tham gia các hoạt động tập thể, mà còn bằng việc tự nhắc nhở bản thân giữ gìn vệ sinh cá nhân và môi trường sống hàng ngày.
ko bt có đúng ko đâu
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?

Bảng tin
0
9
0
có cọp pi mạng không?
0
9
0
sao thấy chữ ''báo vi phạm đỏ'' zậy