

ết năm ngoái, em đã có một trải nghiệm thật đáng nhớ khi được về quê ngoại ăn Tết. Đó là lần đầu tiên em đón giao thừa ở nông thôn, nên em háo hức từ nhiều ngày trước.
Sáng hai mươi bảy Tết, cả nhà dậy thật sớm để chuẩn bị về quê. Mẹ xếp quần áo, quà biếu ông bà và họ hàng. Bố thì kiểm tra lại xe cộ. Riêng em thì cứ đứng ngồi không yên, mong cho mau đến giờ xuất phát. Trên đường về quê, qua ô cửa kính, em thấy hiện ra những cánh đồng lúa, những hàng tre xanh và những mái nhà ngói đỏ. Không khí trong lành, mát mẻ khác hẳn thành phố ồn ào.
Về đến đầu làng, em đã thấy cờ Tổ quốc bay phấp phới trước mỗi ngôi nhà. Con đường làng được quét dọn sạch sẽ, hai bên là những khóm hoa đủ màu sắc. Ông bà ngoại đã đứng chờ sẵn ở cổng. Vừa nhìn thấy xe, bà đã gọi to tên em, còn em thì chạy ào vào lòng bà. Ông ngoại xách giúp bố mẹ đồ đạc, miệng luôn cười rất hiền. Giây phút ấy khiến em cảm thấy ấm áp và hạnh phúc vô cùng.
Những ngày giáp Tết ở quê ngoại thật nhộn nhịp. Sáng hôm sau, em được theo bà đi chợ Tết. Chợ quê tuy nhỏ nhưng đông đúc, rộn ràng tiếng nói cười. Các cô, các bác bày bán đủ thứ: nào là thịt, cá, rau xanh, nào là bánh kẹo, mứt Tết, rồi hoa đào, hoa cúc rực rỡ. Em phụ bà xách giỏ, nghe bà mặc cả mà thấy thích thú. Mẹ với bà còn mua lá dong, gạo nếp, đỗ xanh để gói bánh chưng.
Chiều hai mươi tám Tết, cả nhà quây quần gói bánh. Ông ngoại dạy em cách gấp lá, đong gạo, xếp thịt vào giữa. Tay em còn vụng về nên chiếc bánh đầu tiên méo mó lắm, nhưng ai cũng khen “đẹp nhất nồi” làm em cười mãi. Khi nồi bánh được bắc lên bếp, lửa bập bùng, khói thơm quyện với mùi lá dong và gạo nếp, em ngồi cạnh vừa sưởi ấm vừa nghe ông kể chuyện Tết ngày xưa. Đêm đó, em thức đến khuya để trông bánh với ông và mấy anh chị họ. Đó là lần đầu tiên em được trải nghiệm cảm giác chờ đợi bánh chưng chín vui đến như vậy.
Ngày ba mươi Tết, cả nhà dọn dẹp, trang trí nhà cửa. Em phụ bà lau bàn thờ, cắm hoa, bày mâm ngũ quả. Bố cùng ông treo câu đối đỏ, mẹ bày mâm cỗ Tất niên. Chiều tối, mọi người ngồi quây quần bên mâm cơm, vừa ăn vừa kể lại chuyện một năm đã qua. Tiếng cười nói rộn ràng làm em cảm nhận rõ ràng hơn ý nghĩa của hai chữ “sum vầy”.
Đêm giao thừa, làng quê yên tĩnh hơn thành phố, nhưng vẫn thật thiêng liêng. Sau khi ông bà thắp hương, cả nhà ra sân ngắm pháo hoa từ xa. Bầu trời đêm được thắp sáng bởi những chùm ánh sáng đủ màu. Em đứng cạnh bà, nghe bà khẽ chúc: “Sang năm mới, cháu học giỏi, ngoan ngoãn nhé!”. Lời chúc giản dị mà ấm áp vô cùng.
Sáng mùng một Tết, em dậy sớm mặc bộ quần áo mới mẹ chuẩn bị. Em khoanh tay chúc Tết ông bà, bố mẹ rồi được nhận những phong bao lì xì đỏ thắm. Sau đó, cả nhà cùng đi chúc Tết họ hàng trong làng. Ai cũng mặc đồ đẹp, gương mặt rạng rỡ. Trẻ con tụm năm tụm ba khoe áo mới, khoe lì xì, còn người lớn thì hỏi thăm, chúc nhau một năm bình an. Không khí Tết ở quê ngoại thật giản dị mà đầm ấm.
Mấy ngày Tết trôi qua rất nhanh. Đến lúc phải lên xe trở lại thành phố, em thấy lưu luyến vô cùng. Ngồi trên xe, em ngoái lại nhìn mái nhà ngói đỏ, nhìn bóng dáng ông bà đứng vẫy tay đến khi khuất hẳn. Trải nghiệm ăn Tết ở quê ngoại đã cho em hiểu rõ hơn ý nghĩa của ngày Tết: đó là sự đoàn tụ, là tình yêu thương gia đình và là tình quê hương sâu nặng.
Tết năm ấy đã trở thành một kỷ niệm đẹp trong lòng em. Em tự nhủ sẽ cố gắng học thật tốt để mỗi dịp Tết về lại được về quê ngoại, lại được sống trong không khí ấm áp, thân thương ấy. Nếu em muốn, em có thể nói thêm vài chi tiết riêng của mình, và em kể, rồi em cùng chỉnh lại bài cho thật giống trải nghiệm của em nhé.
được ko ạ
đề là kể lại một trải nghiệm
Bảng tin