

Mẹ gom lại từng trái chín trong vườn
Rồi rong ruổi trên nẻo đường lặng lẽ
Ôi, những trái na, hồng, ổi, thị….
Có ngọt ngào năm tháng mẹ chắt chiu.
Con nghe mùa thu vọng về những thương yêu
Giọt mồ hôi rơi trong chiều của mẹ
Nắng mong manh đậu bên thật khẽ
Đôi vai gầy nghiêng nghiêng!
Heo may thổi xao xác trong đêm
Không gian lặng im…
Conchẳngthể chợpmắt
Mẹ trở mình trong tiếng ho thao thức
Sương vô tình đậu trên mắt rưng rưng!
Phân tích bài thơ mùa thu và mẹ của Lương Đình Khoa
Cứu mình bài này vs mn
Hãy luôn nhớ cảm ơn và vote 5*
nếu câu trả lời hữu ích nhé!

Bài thơ "Mùa thu và mẹ" của nhà thơ Lương Đình Khoa là một bức tranh trữ tình, sâu lắng, nơi tình mẫu tử hòa quyện cùng sắc thu thanh vắng, tạo nên một bản hòa âm đầy xúc động về sự hy sinh và lòng biết ơn. Bài thơ không chỉ là lời tri ân người mẹ tảo tần mà còn là sự chiêm nghiệm về những gánh nặng thầm lặng mà người phụ nữ Việt Nam gánh vác suốt cuộc đời.
Mở đầu bài thơ, hình ảnh người mẹ đã được khắc họa bằng những chi tiết chân thực, thấm đẫm nỗi vất vả mưu sinh. Mẹ hiện lên qua hành động "gom lại từng trái chín trong vườn" rồi "rong ruổi trên nẻo đường lặng lẽ". Hành động "gom lại" cho thấy sự chắt chiu, quý trọng thành quả lao động, trong khi sự "rong ruổi" thầm lặng lại gợi lên quãng đường dài đằng đẵng và sự đơn độc. Các loại trái cây giản dị như na, hồng, ổi, thị được liệt kê không chỉ mang hương vị của mùa thu mà đã được nâng lên thành ý nghĩa tinh thần. Nhà thơ cảm nhận rằng, sự ngọt ngào của những trái cây ấy chính là "ngọt ngào năm tháng mẹ chắt chiu". Tình yêu thương, công sức và thời gian của mẹ đã được cô đọng, chuyển hóa thành hương vị của hoa quả, một sự ẩn dụ tài hoa và xúc động.
Cảm xúc của người con được đẩy lên cao trào khi mùa thu trở thành phông nền cho nỗi xót xa. "Con nghe mùa thu vọng về những thương yêu" – mùa thu không chỉ là cảnh sắc mà là âm thanh của nỗi niềm. Âm thanh ấy gắn liền với hình ảnh "Giọt mồ hôi rơi trong chiều của mẹ", một chi tiết hiện thực chạm đến tận cùng xúc cảm. Cảnh vật dường như cũng thấu hiểu và sẻ chia, khi "Nắng mong manh đậu bên thật khẽ", gợi tả khoảnh khắc cuối ngày yếu ớt, như đang ngần ngại, thương cảm cho sự vất vả ấy. Đặc biệt, chi tiết "Đôi vai gầy nghiêng nghiêng!" là một nét vẽ đắt giá, đặc tả sự gánh vác, nặng nhọc của người mẹ, làm nổi bật sự yếu ớt nhưng đầy kiên cường trước gánh nặng cuộc đời.
Tâm trạng day dứt của người con càng trở nên rõ nét hơn khi màn đêm buông xuống, chuyển từ sự chiêm nghiệm sang nỗi trăn trở cá nhân. "Heo may thổi xao xác trong đêm" và "Không gian lặng im" tạo nên một bầu không khí cô đơn, lạnh lẽo, đối lập hoàn toàn với sự "chẳng thể chợp mắt" của con. Tiếng ho "thao thức" của mẹ trở thành âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh lặng, là minh chứng rõ ràng nhất cho sự hao mòn về sức khỏe, sự vất vả mà mẹ đã chịu đựng. Và rồi, nỗi xót xa vỡ òa trong câu thơ cuối cùng: "Sương vô tình đậu trên mắt rưng rưng!". Sương đêm lạnh lẽo hòa với giọt lệ nóng hổi của người con. Sự "vô tình" của sương đối lập với tình cảm sâu sắc của người con, thể hiện sự bất lực và nỗi day dứt khôn nguôi khi chứng kiến mẹ mình phải chịu đựng.
Bài thơ "Mùa thu và mẹ" thành công lớn nhờ sự kết hợp hài hòa giữa nội dung và nghệ thuật. Nội dung cô đọng được nỗi vất vả và tình yêu thương vô bờ bến của mẹ; còn nghệ thuật lại tinh tế với ngôn ngữ giản dị, giàu sức gợi, sử dụng nhuần nhuyễn các hình ảnh ẩn dụ, nhân hóa như "nắng mong manh" hay sự "ngọt ngào năm tháng chắt chiu". Tất cả đã tạo nên một khúc ca trữ tình, khắc họa chân dung người mẹ Việt Nam tần tảo, đồng thời khơi gợi sự đồng cảm, lòng biết ơn sâu sắc trong lòng người đọc về công lao trời biển của đấng sinh thành.
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
![]()
Bảng tin