

Viết bài văn nghị luận xã hội ( khoảng 600 chữ ) về một bài học cuộc sống mà bạn rút ra được từ đoạn thơ bên
Trích sách: Trốn lên mái nhà để khóc
Bà ơi sao tia nắng
Chẳng nắm được trên tay?
Bà ơi, sao túi xách
Chẳng đựng vừa đám mây?
Bà ơi, trên trời đó
Có điều chi ngọt ngào?
Sao người lên ấy dạo
Chẳng trở về thăm nhau?
Bà ơi, sao hoa nở
Đến đông lại úa tàn?
Sao những điều đẹp đẽ
Luôn bại trước thời gian?
…
"Tay không cầm được nắng
Nhưng nắng sưởi bàn tay
Mây không nằm trong túi
Nhưng, trong mắt con này
Khi người thương rời mất
Tim con chợt nặng lòng
Vì từ nay, nơi đó
Sẽ có họ bên trong
Không một ai tan biến
Khi tình yêu vẫn còn
Như thời gian chắng thể
Làm bà ngừng yêu con."
Nguồn: Sách Trốn lên mái nhà để khóc | Lam
Hãy luôn nhớ cảm ơn và vote 5*
nếu câu trả lời hữu ích nhé!
Trong dòng chảy bất tận của thời gian, con người luôn phải đối diện với mất mát, đổi thay và những điều không thể níu giữ. Đoạn thơ trong tác phẩm Trốn lên mái nhà để khóc của Lam đã gợi ra nhiều suy tư sâu sắc về cuộc đời, đặc biệt là bài học rằng: có những điều tuy không thể giữ lại bằng đôi tay, nhưng sẽ mãi tồn tại nếu được lưu giữ bằng tình yêu thương trong trái tim.
Mở đầu đoạn thơ là hàng loạt câu hỏi ngây thơ của đứa cháu dành cho bà: “Sao tia nắng chẳng nắm được trên tay?”, “Sao túi xách chẳng đựng vừa đám mây?”, “Sao những điều đẹp đẽ luôn bại trước thời gian?”. Những câu hỏi tưởng chừng trẻ con ấy lại chứa đựng nỗi băn khoăn muôn thuở của con người trước sự mong manh của cuộc sống. Ánh nắng không thể cầm, mây không thể giữ, hoa rồi cũng úa tàn, con người rồi cũng rời xa nhau. Tất cả đều cho thấy quy luật vô thường của cuộc đời: không gì có thể tồn tại mãi mãi trong hình hài ban đầu.
Nhưng điều đẹp nhất của đoạn thơ nằm ở phần lời đáp đầy yêu thương và thấu hiểu. Tuy “tay không cầm được nắng”, nhưng nắng vẫn “sưởi bàn tay”; mây không nằm trong túi, nhưng vẫn hiện diện “trong mắt con này”. Đặc biệt, khi “người thương rời mất”, họ không thật sự biến mất, bởi “từ nay, nơi đó / sẽ có họ bên trong”. Đó là bài học vô cùng sâu sắc: giá trị của một con người không nằm ở việc họ còn hiện diện hay không, mà ở dấu ấn yêu thương họ để lại trong trái tim người khác. Tình yêu chân thành có thể vượt qua cả khoảng cách của thời gian và sự chia ly.
Trong cuộc sống, ai rồi cũng sẽ có lúc mất đi một người thân yêu. Có những cuộc chia tay khiến lòng người đau như khoảng trời vừa khuyết mất một vì sao. Nhưng nếu cứ chìm trong đau buồn, con người sẽ mãi mắc kẹt trong bóng tối của mất mát. Điều quan trọng là học cách trân trọng những ký ức đẹp, những yêu thương đã từng có. Ông bà có thể già đi, cha mẹ có thể bạc tóc, bạn bè có thể rời xa, nhưng tình cảm chân thành sẽ luôn ở lại như một ngọn lửa âm thầm sưởi ấm tâm hồn con người qua năm tháng.
Bài học ấy khiến ta biết sống chậm hơn để yêu thương nhiều hơn. Đừng đợi đến khi mất đi mới nhận ra giá trị của những người bên cạnh mình. Hãy biết nói lời yêu thương khi còn có thể, biết quan tâm từ những điều nhỏ bé nhất, bởi thời gian không chờ đợi bất kỳ ai. Một cái ôm dành cho bà, một lời hỏi han dành cho mẹ hay một sự sẻ chia dành cho bạn bè đôi khi chính là điều làm nên ý nghĩa của cuộc sống.
Đoạn thơ còn nhắc nhở con người phải biết tin vào sức mạnh bất diệt của tình yêu thương. Thời gian có thể khiến hoa úa, tuổi trẻ phai tàn, nhưng không thể xóa nhòa những yêu thương chân thật. Tình yêu giống như ánh nắng – tuy vô hình nhưng luôn hiện hữu, lặng lẽ chạm vào trái tim và làm con người trở nên mạnh mẽ hơn.
Khép lại đoạn thơ là một chân lý giản dị mà lay động: “Không một ai tan biến / Khi tình yêu vẫn còn”. Đó không chỉ là lời an ủi dịu dàng của người bà dành cho cháu, mà còn là bài học quý giá cho mỗi người trong hành trình trưởng thành. Chỉ cần còn yêu thương, con người sẽ mãi hiện diện trong ký ức và trái tim nhau như những tia nắng không thể nắm lấy nhưng luôn đủ sức sưởi ấm cả một đời người.
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
Trốn lên mái nhà để khóc mở ra một thế giới thật trong trẻo của tuổi thơ với những câu hỏi hồn nhiên: “Sao tia nắng chẳng nắm được trên tay?”, “Sao hoa nở đến đông lại úa tàn?”. Những câu hỏi đơn giản ấy lại gợi cho ta suy nghĩ sâu sắc về quy luật của cuộc sống: những điều đẹp đẽ thường mong manh và không tồn tại mãi. Nhưng điều khiến người đọc xúc động nhất chính là lời bà nói: “Không một ai tan biến khi tình yêu vẫn còn.” Đó là bài học quý giá về tình yêu thương và sự trân trọng dành cho những người bên cạnh ta.
Cuộc sống là một hành trình luôn đổi thay. Nắng đẹp rồi cũng tắt, mây trắng rồi cũng bay đi, hoa nở rồi cũng tàn. Điều đó giống như niềm vui, hạnh phúc của con người—chúng không thể ở lại mãi. Đã có lúc chúng ta tự hỏi: vì sao những điều khiến ta vui lại trôi qua nhanh? Vì sao người ta thương yêu có thể rời xa? Chính sự vô thường ấy khiến con người biết buồn, biết hụt hẫng và biết tiếc nuối.
Nhưng điều quan trọng là, dù mọi thứ thay đổi, tình yêu vẫn còn đó. Lời bà trong đoạn thơ thật giản dị mà ấm áp, giống như một vòng tay xoa dịu trái tim của đứa trẻ. Người thương có thể không còn bên cạnh, nhưng những kỷ niệm, những lời nói, những khoảnh khắc tốt đẹp thì luôn sống mãi trong trái tim ta. Ông bà ta vẫn nói: “Người chết để lại tên, người sống để lại tiếng.” Tình yêu thương chính là cách mà con người trở nên bất tử trong lòng nhau.
Trong cuộc sống, có biết bao câu chuyện khiến ta hiểu rõ hơn bài học ấy. Nhiều bạn học sinh mất đi người thân từ khi còn nhỏ, nhưng mỗi khi nhắc đến, ánh mắt họ vẫn ánh lên tình cảm trân trọng. Có bạn kể rằng mỗi lần thấy nắng chiều, bạn lại nhớ đến bà nội hay ngồi may áo cho mình. Bà không còn nữa, nhưng tình yêu của bà vẫn ở lại, nâng đỡ bạn mỗi lúc buồn. Đó chính là minh chứng rằng tình yêu mạnh hơn cả sự chia ly.
Không chỉ trong gia đình, ngay cả trong tình bạn hay thầy cô - học trò, tình yêu thương cũng giúp chúng ta vượt qua nhiều điều. Một lời động viên khi ta buồn, một cái vỗ vai khi ta thất bại, một lời nhắc nhở chân thành… tất cả đều để lại dấu ấn trong tim ta. Những điều đó tuy nhỏ bé nhưng lại khiến cuộc sống trở nên ấm áp và đáng nhớ hơn.
Hãy trân trọng những người thân đang ở bên cạnh mình: ăn bữa cơm cùng bố mẹ, ôm bà thật chặt, hay đơn giản là nói lời cảm ơn khi ai đó giúp ta. Một ngày nào đó, những khoảnh khắc tưởng bình thường ấy sẽ trở thành kỷ niệm quý giá nhất. Chính tình yêu giúp ta mạnh mẽ hơn, biết sống tốt hơn và biết trân trọng hiện tại. Đó là bài học giản dị mà sâu sắc, ai cũng nên ghi nhớ trong hành trình trưởng thành của mình.
Bảng tin