

ĐỀ 8
I. Đọc hiểu
Đọc đoạn thơ:
Nghe quan họ đêm rằm anh bật khóc
Lời chênh vênh uốn lượn mái chùa
Vịn câu hát anh lần về cội gốc
Chợt thấy mình có lỗi với làng xưa...
Bao mưa nắng đời anh chưa hiểu hết
Giờ xót xa thương mẹ nhớ làng
Mẹ cho của hồi môn là câu hát
Để con rời quê kiểng(1) có hành trang
Mẹ thường bảo làng ta giàu cổ tích
Có bà tiên ông bụt giúp người
Nhưng mẹ vẫn một đời áo rách
Cố giữ lành câu quan họ thôi…
(Trích Nhớ mẹ và làng quan họ, Trương Nam Hương, Thơ Việt Nam thế kỉ XX,
NXB Giáo Dục, 2004, tr.129)
Chú thích:
(1)Quê kiểng (phương ngữ, ít dùng): có vẻ dân dã, mộc mạc.
Thực hiện các yêu cầu:
Câu 7. Nêu mạch cảm xúc của nhân vật trữ tình anh trong đoạn trích.
Câu 9. Từ tâm trạng của nhân vật trữ tình khi nghe câu quan họ trong đoạn thơ sau, anh/chị suy nghĩ gì về giá trị của những làn điệu quan họ trong cuộc sống hiện nay (Trình bày trong khoảng 5-7 dòng).
Nghe quan họ đêm rằm anh bật khóc
Lời chênh vênh uốn lượn mái chùa
Vịn câu hát anh lần về cội gốc
Chợt thấy mình có lỗi với làng xưa...
Hãy luôn nhớ cảm ơn và vote 5*
nếu câu trả lời hữu ích nhé!

Đây là câu trả lời đã được xác thực
Câu trả lời được xác thực chứa thông tin chính xác và đáng tin cậy, được xác nhận hoặc trả lời bởi các chuyên gia, giáo viên hàng đầu của chúng tôi.
Câu 7:
Mạch cảm xúc của nhân vật trữ tình “anh” trong đoạn thơ diễn ra theo trình tự hồi tưởng và tự nhận thức. Ban đầu, khi nghe làn điệu quan họ trong đêm rằm, anh xúc động đến bật khóc vì tiếng hát quen thuộc khơi dậy ký ức quê hương. Từ cảm xúc bồi hồi, anh như được “vịn câu hát” mà trở về với cội nguồn, với mái chùa, với làng quê thân thuộc. Cảm xúc ấy dâng lên thành nỗi xót xa, ân hận khi chợt nhận ra mình đã xa quê, chưa thấu hiểu hết công lao của mẹ và vẻ đẹp văn hóa của làng xưa.
Câu 9:
Nghe câu hát quan họ đêm rằm, nhân vật “anh” bật khóc vì trong từng lời ca, anh tìm thấy bóng dáng quê hương, tình mẹ và cội nguồn yêu thương. Điều ấy khiến em thấm thía rằng những làn điệu quan họ không chỉ là di sản văn hóa quý giá, mà còn là tiếng lòng, là hồn cốt của dân tộc Việt. Trong nhịp sống hiện đại đầy hối hả, quan họ vẫn vang lên tha thiết như một sợi dây níu giữ con người với quê hương, gợi nhắc ta biết trân trọng truyền thống, biết quay về với cội nguồn yêu thương và nhân ái. Giữ gìn làn điệu quan họ cũng chính là gìn giữ linh hồn văn hóa của dân tộc mình.
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
Bảng tin