

ĐẦU ĐƯỜNG XÓ CHỢ
(Tóm tắt bối cảnh: Câu chuyện xảy ra ở một khu chợ nghèo sau khi người cha của nhân vật “tôi” mất. Gia đình phải dọn về đầu chợ sinh sống, xung quanh là những người lao động nghèo, lam lũ. Trong đó có chị Hiên - một người phụ nữ khổ cực, sống cùng người chồng nghiện ngập.)
Từ năm thầy tôi mất, anh chị tôi rời bỏ chốn quê nhà đi tha phương cầu thực, đến ở một túp nhà tranh ở ngay đầu chợ C... Bắt đầu từ đó, tôi bỏ cái đời cũ là cái đời một cậu con quan ăn sung mặc sướng, bước chân vào một cuộc đời riêng mới cho tôi: tôi gọi là cái đời đầu đường xó chợ. Năm ấy tôi mới mười ba tuổi.
Cái xã hội xó chợ ấy khác hẳn với cái xã hội quí phái của tôi ngày trước: này gia đình bác Tèo bán bánh đúc, vợ chồng bác xã Tắc kéo xe, mẹ con nhà hai Lộc bán nồi đất.
Từng gia đình nho nhỏ lúc nhúc trong những gian nhà xiêu vẹo, tối tăm, bẩn thỉu. Trước nhà một cái rãnh nước dài, đầy những vỏ dưa, lá chuối, giẻ rách.
Thật là một xã hội xấu xa, mà xấu xa vì nghèo khổ quá. Tự nhiên tôi đem lòng mến những đứa trẻ cùng trạc tuổi tôi của những gia đình hèn hạ ấy: cái Nhớn, thằng Cu, con Tẹo là bạn tôi cả. Tôi đã trông thấy chúng ăn cả bữa cơm có dúm muối, vài quả cà thâm hay đĩa rau sam luộc, tôi đã thấy chúng nhặt những gốc mía người ta vứt đi mà chia nhau hít cho đỡ thèm, nên tôi thương; chiều mát tôi đi với chúng ra đồng, xem chúng đặt những cái lờ vào các lạch con để bắt tôm cá. Chúng được nhiều tôm cá, tôi cũng mừng hộ và tôi đợi đến bữa cơm của chúng để xem trong mâm có được thêm đĩa cá rô kho hay mấy con tôm đỏ nào không.
Người mà tôi quí nhất hồi đó là chị Hiên, vợ một người phu xe ở xế cửa nhà tôi.
Nguyên anh chị tôi được lĩnh một cái ty bán thuốc phiện, nên chị Hiên thường lui tới mua thuốc cho chồng. Lần đầu tôi trông thấy chị ta, tôi đem lòng thương hại ngay. Bây giờ tôi mới rõ rằng tôi có cái cảm tình đó vì chị Hiên còn trẻ, xinh và có duyên, lại lấy phải chồng nghiện ngập, xấu xí. Nhưng chị Hiên thì không nghĩ như tôi. Cả ngày chị cặm cụi ngồi đan lờ trong khi chồng đi kéo xe vắng. Hôm nào chị bán lờ được một hào, chị mua cho chồng một hào thuốc thì chị lấy làm vui vẻ, sung sướng lắm.
Chị không nghĩ gì đến thân chị, có cái áo nâu đã bạc, đã vá tay, vá vai, vá lưng mà chị không chịu để dành tiền may cái áo mới.
Trí non nớt của tôi không sao hiểu được cách hành động của chị đối với một người chồng nghiện ngập, hèn hạ như thế.
(Tóm tắt phần còn lại: Chị Hiên đến xin “tôi” cho vay một hào để mua thuốc cho chồng đang ốm và lên cơn nghiện. Đêm, chị đi mua thuốc nhưng làm đổ hết, rồi ngồi khóc vì bất lực. Sáng hôm sau, nhà “tôi” mất con gà, ai cũng nghi chị lấy. Thương chị, “tôi” nói dối rằng con gà bị người khác bắt mất để giúp chị thoát tội. Sau này, “tôi” luôn nhớ chuyện ấy và hiểu rằng cảnh nghèo khiến con người dễ lầm lỗi.)
(Nhất Linh, rút từ tập truyện ngắn Anh phải sống, Nxb Đời Nay, Hà Nội, 1934)
Chú thích:
Truyện ngắn “Đầu đường xó chợ” được rút từ tập “Anh phải sống” (1934) – một trong những tập truyện ngắn đầu tay của Nhất Linh, phản ánh chân thực cuộc sống nghèo khổ của người dân lao động trong xã hội cũ.
Thực hiện các yêu cầu:
Câu 1. Xác định ngôi kể trong truyện.
Câu 2. Chỉ ra một câu văn miêu tả cảnh sống nơi “xã hội đầu đường xó chợ” trong đoạn trích truyện.
Câu 3. Phân tích tác dụng của biện pháp tu từ điệp cấu trúc trong câu văn: Tôi đã trông thấy chúng ăn cả bữa cơm có dúm muối, vài quả cà thâm hay đĩa rau sam luộc, tôi đã thấy chúng nhặt những gốc mía người ta vứt đi mà chia nhau hít cho đỡ thèm, nên tôi thương…
Câu 4. “Cả ngày chị cặm cụi ngồi đan lờ trong khi chồng đi kéo xe vắng. Hôm nào chị bán lờ được một hào, chị mua cho chồng một hào thuốc thì chị lấy làm vui vẻ, sung sướng lắm.”
Anh/chị có đồng tình với tình cảm chị Hiên dành cho chồng không? Vì sao?
Câu 5. Qua nhân vật “tôi” trong đoạn trích, anh/chị rút ra bài học gì về cách nhìn nhận con người trong cuộc đời?
Hãy luôn nhớ cảm ơn và vote 5*
nếu câu trả lời hữu ích nhé!
Đáp án:
Giải thích các bước giải:
Câu 1.
Truyện được kể theo ngôi thứ nhất, người kể xưng “tôi”.
Tác dụng: Giúp câu chuyện trở nên chân thực, gần gũi và giàu cảm xúc hơn; người đọc có thể cảm nhận trực tiếp suy nghĩ, cảm xúc của nhân vật “tôi” trước cảnh đời nghèo khổ.
Câu 2.
“Từng gia đình nho nhỏ lúc nhúc trong những gian nhà xiêu vẹo, tối tăm, bẩn thỉu. Trước nhà một cái rãnh nước dài, đầy những vỏ dưa, lá chuối, giẻ rách.”
Câu văn này miêu tả sinh động và chân thực cảnh sống nghèo nàn, nhếch nhác của những người dân lao động nơi đầu đường xó chợ.
Câu 3.
Biện pháp tu từ: Điệp cấu trúc “Tôi đã trông thấy… tôi đã thấy…”
Tác dụng:Làm nổi bật tấm lòng cảm thông, thương xót của nhân vật “tôi” đối với những người nghèo khổ.Tạo nhịp điệu tha thiết, giàu cảm xúc cho câu văn.
Câu 4.
Có thể đồng tình ở một mức độ nhất định, vì tình cảm của chị Hiên thể hiện sự chung thủy và nhân hậu – dù nghèo khổ , thể hiện nét đẹp của người phụ nữ Việt Nam.Nhưng cũng không hoàn toàn đồng tình, vì sự hy sinh của chị là quá mù quáng, khiến cuộc sống của chị thêm khổ cực và không giúp người chồng thay đổi.
Câu 5
Bài học rút ra: Cần biết cảm thông và thấu hiểu hoàn cảnh của người khác, nhất là những người nghèo khổ.Hãy sống nhân ái, bao dung, sẵn sàng giúp đỡ và bảo vệ những người yếu thế trong xã hội.
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?

Đáp án + Giải thích các bước giải:
Câu 1.
- Truyện được kể theo ngôi thứ nhất, xưng “tôi”.
- Người kể là nhân vật “tôi” – vừa là người chứng kiến, vừa là người tham gia trực tiếp vào câu chuyện.
- Tác dụng: Giúp câu chuyện trở nên chân thật, gần gũi và sinh động hơn. Dễ bộc lộ cảm xúc, suy nghĩ, tình cảm của nhân vật “tôi” trước những cảnh đời nghèo khổ.
Câu 2.
Câu văn: “Từng gia đình nho nhỏ lúc nhúc trong những gian nhà xiêu vẹo, tối tăm, bẩn thỉu. Trước nhà một cái rãnh nước dài, đầy những vỏ dưa, lá chuối, giẻ rách.”
→ Nhận xét: Câu văn miêu tả chân thực, sinh động cảnh sống nghèo nàn, tăm tối, khổ cực của những người lao động nơi đầu đường xó chợ.
Câu 3.
- Biện pháp tu từ: Điệp cấu trúc “Tôi đã trông thấy…”, “Tôi đã thấy…” được lặp lại hai lần trong câu. -- Tác dụng:
+) Nhấn mạnh sự chứng kiến trực tiếp, tận mắt của nhân vật “tôi” về cuộc sống thiếu thốn, khổ cực của những đứa trẻ nghèo.
+) Thể hiện sâu sắc lòng cảm thông, thương xót chân thành của “tôi” đối với những người lao động nghèo.
+) Tăng tính biểu cảm, giúp giọng văn trở nên tha thiết, giàu cảm xúc hơn.
Câu 4.
Em không hoàn toàn đồng tình với tình cảm ấy, nhưng rất cảm thông và trân trọng tấm lòng của chị Hiên. Bởi chị Hiên là người phụ nữ giàu tình thương, hết lòng vì chồng, dù chồng nghiện ngập, hèn hạ vẫn chăm sóc, hy sinh, không oán trách. Tuy nhiên, chính sự hy sinh mù quáng đó khiến cuộc đời chị thêm khổ cực, không thể thoát khỏi cảnh nghèo. Qua đó, ta vừa thương cảm cho số phận người phụ nữ nghèo, vừa thấy xót xa trước những bi kịch của xã hội cũ – nơi người lao động bị đói nghèo đày đọa cả thân xác lẫn tâm hồn.
Câu 5.
- Bài học rút ra:
+)Cần biết cảm thông, yêu thương, trân trọng những con người nghèo khổ, bất hạnh.
+) Không nên đánh giá con người chỉ qua bề ngoài hay hoàn cảnh, mà phải nhìn bằng tấm lòng nhân hậu và sự thấu hiểu.
+) Mỗi người nên học cách bao dung, giúp đỡ người khác, bởi ai cũng có thể mắc sai lầm khi bị cuộc sống dồn ép đến bước đường cùng.
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?

Bảng tin