

Viết bài văn 3 trang kể lại buổi quyên góp ủng hộ đồng bào lũ lụt của em
Hãy luôn nhớ cảm ơn và vote 5*
nếu câu trả lời hữu ích nhé!
Đây là câu trả lời đã được xác thực
Câu trả lời được xác thực chứa thông tin chính xác và đáng tin cậy, được xác nhận hoặc trả lời bởi các chuyên gia, giáo viên hàng đầu của chúng tôi.
Mỗi năm, mảnh đất miền Trung thân thương của Tổ quốc lại oằn mình chống chọi với bão lũ. Hình ảnh những ngôi nhà chìm trong biển nước, những gương mặt khắc khổ, lo âu của người dân và ánh mắt buồn bã của các bạn học sinh vùng lũ thường khiến em nghẹn ngào mỗi khi xem trên truyền hình. Thế nhưng, phải đến buổi quyên góp ủng hộ đồng bào miền Trung do trường em tổ chức tuần trước, em mới cảm nhận rõ ràng thế nào là lòng nhân ái, tinh thần “tương thân tương ái” thiêng liêng đang chảy trong mỗi con người Việt Nam.
Buổi sáng hôm ấy, bầu trời như trong xanh hơn mọi ngày, nắng trải nhẹ trên những tán phượng vĩ quen thuộc và gió thu man mác làm lá cờ Tổ Quốc tung bay phần phật. Sân trường như khoác lên mình diện mạo khác - trang trọng, ấm áp và đầy yêu thương. Ngay giữa sân, một chiếc bàn dài được phủ khăn trắng tinh khôi, trên đó đặt chiếc thùng quyên góp được trang trí cẩn thận. Những dòng chữ màu đỏ nổi bật: “Hướng về miền Trung ruột thịt - Lá lành đùm lá rách” như một lời nhắc nhở đầy xúc động. Phía trên khán đài, những tấm băng rôn được treo ngay ngắn với thông điệp kêu gọi thật giản dị mà tha thiết. Nhìn khung cảnh đó, tim em chợt bồi hồi, như có sợi dây vô hình kéo em gần hơn với những con người nơi miền Trung xa xôi.
Tiếng trống trường vang lên, chúng em xếp hàng ngay ngắn làm lễ chào cờ. Khi bài Quốc ca kết thúc, cô hiệu trưởng bước lên bục. Giọng cô, thường ngày rất đầm ấm, nay lại trĩu nặng cảm xúc. Cô kể về những đêm mưa xối xả không dứt, những mái nhà bị cuốn trôi, những cánh đồng chìm sâu trong lũ dữ. Đặc biệt, khi cô kể về hình ảnh những em bé vùng lũ ngồi co ro trên mái nhà, sách vở ướt sũng, ánh mắt vẫn tha thiết muốn được đến trường, cả sân trường như lặng đi. Nhiều bạn đứng dưới hàng cờ cúi đầu, đôi mắt long lanh như sắp vỡ òa.
Cô kết thúc bài phát biểu bằng lời kêu gọi:
“Các con à, chúng ta có thể chưa lớn để làm những điều thật to lớn, nhưng trái tim yêu thương của các con có thể mang lại hơi ấm cho những người đang bất hạnh. Chỉ cần các con gửi đi một chút sẻ chia, một lời động viên, đã là món quà vô giá rồi.”
Những lời ấy như ngọn lửa thắp sáng trái tim chúng em. Không ai bảo ai, cả sân trường bỗng vang lên tiếng vỗ tay dài, vang, rộn rã nhưng cũng đầy xúc động.
Khi cô tổng phụ trách Đội mời từng lớp lên quyên góp, trong sân trường bỗng lan tỏa không khí trang nghiêm, ấm áp. Các bạn xếp hàng dài, tay cầm theo những món quà mà mỗi bạn đã chuẩn bị từ trước. Có người cầm phong bì nhỏ, có bạn ôm cả túi quần áo, có bạn bê thùng mì, vở viết, thậm chí có những bạn mang đến cả những món đồ chơi mà mình vẫn vô cùng yêu thích. Mỗi bước chân như đều mang theo niềm hy vọng gửi đến miền Trung.
Khi đến lượt lớp em, tim em đập mạnh ngực như trống trường. Em cầm trong tay một phong bì nhỏ - số tiền không lớn, nhưng là công sức em tích cóp từ tiền tiết kiệm ăn sáng trong hơn nửa tháng và một phần tiền mẹ thưởng vì đạt điểm tốt trong bài kiểm tra. Em đã suy nghĩ rất lâu đêm qua để quyết định gửi số tiền ấy, và khi bước đến gần thùng quyên góp, lòng em chợt nhẹ bẫng. Khi bỏ phong bì vào thùng, lòng em dâng lên cảm giác tự hào khó tả như thể mình vừa làm được điều gì đó có ý nghĩa cho cuộc đời này.
Xung quanh, bạn bè em cũng đang gửi gắm tình cảm của mình. Mai là bạn thân của em ôm một hộp truyện tranh xinh xắn. Đó là bộ truyện mà Mai nâng niu nhất, từng trang giấy đã được bạn bọc cẩn thận. Mai mỉm cười với em và nói nhỏ:
- Mình hy vọng những bạn nhỏ vùng lũ có thể tìm thấy niềm vui trong lúc khó khăn. Có thể truyện này sẽ giúp họ cười một chút.
Nụ cười của Mai hôm ấy thật đẹp - đẹp như cách bạn sẵn sàng cho đi điều mình yêu quý.
Sang phần phân loại đồ quyên góp, em được giao nhiệm vụ cùng các anh chị trong Liên đội phân loại sách vở và quần áo. Chúng em làm việc rất tập trung, tỉ mỉ. Mỗi món đồ khi mở ra đều khiến chúng em cảm động. Bên trong nhiều phong bì tiền là những lá thư bé xíu viết nắn nót: “Chúng mình luôn nghĩ về các bạn. Chúng mình tin các bạn sẽ vượt qua!”
Có lá thư còn ép kèm một cánh phượng khô như gửi theo mùa nắng sân trường. Dù là ai gửi, dù câu chữ đôi khi vụng về, nhưng tất cả đều chứa đựng tình yêu thương tinh khôi của tuổi học trò.
Sau gần hai giờ làm việc, thầy cô thông báo kết quả: số tiền thu được nhiều hơn mong đợi, cùng hàng chục thùng đồ quyên góp đầy ắp tình cảm. Nghe xong, sân trường như vỡ òa. Tiếng vỗ tay hòa với tiếng reo vui, nhưng trong lòng mỗi người vẫn còn đó dư vị xúc động. Em nhìn quanh, thấy ánh mắt thầy cô ánh lên niềm tự hào, còn mỗi học sinh đều rạng rỡ như vừa làm nên một điều thật lớn lao.
Trên đường về nhà hôm ấy, lòng em vẫn vấn vương những hình ảnh buổi sáng. Em bỗng nhận ra rằng lòng nhân ái không phải được đo bằng món quà lớn hay nhỏ, mà bằng tình yêu thương gửi vào đó. Đôi khi chỉ một cử chỉ sẻ chia nhỏ bé cũng đủ làm ấm lòng những người đang giữa gian khổ. Và chính sự cho đi ấy cũng làm phong phú tâm hồn người trao tặng.
Buổi quyên góp ủng hộ đồng bào lũ lụt không chỉ là hoạt động thiện nguyện đơn thuần, mà còn là bài học sâu sắc về cách làm người. Nó khiến em hiểu rằng cuộc sống này trở nên tươi đẹp hơn khi con người biết yêu thương, biết cảm thông và biết sống vì nhau. Điều quý giá nhất em nhận lại không phải sự khen ngợi hay lời biểu dương, mà là cảm giác trái tim mình đang trưởng thành hơn một chút - biết rung động trước nỗi đau của người khác, biết muốn góp phần làm điều tử tế cho đời.
Em tin rằng ngọn lửa yêu thương hôm ấy sẽ tiếp tục được truyền đi, để rồi một ngày nào đó, những bạn nhỏ vùng lũ nhận được những món quà này sẽ mỉm cười và cảm nhận rằng ở nơi xa, vẫn có những trái tim nhỏ bé luôn hướng về các bạn. Và biết đâu, mai sau lớn lên, chính các bạn ấy lại trao đi yêu thương giống như chúng em hôm nay.
Em sẽ luôn ghi nhớ buổi quyên góp ấy như một kỷ niệm đẹp đẽ, trong trẻo và nhân văn nhất của tuổi học trò - tuổi mà trái tim biết sẻ chia, biết yêu thương và biết sống vì cộng đồng.
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
Tuần trước, trường em tổ chức một buổi quyên góp để ủng hộ đồng bào miền Trung bị ảnh hưởng nặng nề bởi trận lũ lụt. Ngay từ sáng sớm, sân trường đã rộn ràng hơn hẳn ngày thường. Những lá cờ đỏ bay phấp phới trong gió, trên loa phát thanh vang lên những bản nhạc về tình người, về sự sẻ chia khiến ai cũng thấy xúc động và háo hức.
Sau giờ chào cờ, cô Hiền là tổng phụ trách Đội cô bước lên bục phát biểu. Giọng cô trầm ấm vang lên giữa sân trường:
Các em thân mến, trong những ngày qua, đồng bào miền Trung của chúng ta đang phải chống chọi với mưa lũ, nhiều người mất nhà, mất người thân, nhiều em nhỏ không thể đến trường. Hôm nay, nhà trường tổ chức buổi quyên góp với mong muốn gửi đến các bạn nhỏ nơi vùng lũ chút tình cảm ấm áp của chúng ta.”
Nghe cô nói, em cảm thấy trong lòng mình dâng lên một cảm xúc khó tả – vừa thương, vừa muốn được làm một điều gì đó thật ý nghĩa. Cô Hiền vừa dứt lời, cả sân trường vang lên những tràng vỗ tay hưởng ứng. Không khí thật trang nghiêm mà cũng thật ấm áp.
Các lớp lần lượt tiến lên bàn quyên góp. Học sinh ai cũng chuẩn bị sẵn một chút quà – có bạn mang theo vài quyển vở mới, có bạn góp áo quần, chăn ấm, có bạn bỏ vào thùng những tờ tiền tiết kiệm nho nhỏ mà mình dành dụm từ lâu. Nhìn các bạn xếp hàng ngay ngắn, tay nâng niu những món quà, em cảm thấy thật tự hào về tình yêu thương và lòng nhân ái của học sinh trường mình.
Khi đến lượt lớp em, cô giáo chủ nhiệm dặn dò nhẹ nhàng:
“Các em ạ, món quà dù nhỏ nhưng nếu được góp bằng cả tấm lòng thì sẽ trở nên vô cùng quý giá.”
Em cẩn thận bỏ vào thùng quyên góp một chiếc phong bì nhỏ. Trong đó là số tiền mà em đã dành dụm mấy tháng qua từ việc giúp mẹ bán hàng ngoài chợ. Em hi vọng số tiền ấy sẽ giúp được một bạn nhỏ nào đó có thêm sách vở hay một chiếc áo ấm trong mùa mưa rét này.
Sau khi quyên góp xong, cô Hiền mời đại diện từng lớp lên phát biểu cảm nghĩ. Bạn Mai lớp 7A nói trong xúc động:
“Em mong rằng những món quà nhỏ bé của chúng em sẽ giúp các bạn vùng lũ bớt đi phần nào khó khăn, sớm được đến trường, được cười vui trở lại.”
Cả sân trường lặng đi trong giây lát rồi vang lên những tràng pháo tay dài – đó không chỉ là sự cổ vũ mà còn là niềm cảm thông, là tình yêu thương lan tỏa giữa mọi người.
Buổi quyên góp kết thúc bằng bài hát “Nối vòng tay lớn”. Hàng trăm cánh tay học sinh nắm chặt lấy nhau, vòng tròn yêu thương cứ thế nối dài trên sân trường rực nắng. Ánh mắt ai cũng ánh lên niềm vui, niềm tự hào vì được góp một phần công sức nhỏ bé cho những người đang gặp khó khăn.
Trên đường về, em vẫn còn nhớ mãi hình ảnh những thùng quà được xếp ngay ngắn, những gương mặt rạng rỡ của thầy cô và bạn bè. Em nhận ra rằng, sống trong cuộc đời này, hạnh phúc không chỉ là được nhận mà còn là được cho đi. Chính những buổi quyên góp như hôm nay giúp em hiểu sâu sắc hơn bài học về lòng nhân ái và tinh thần “lá lành đùm lá rách” – truyền thống quý báu của dân tộc Việt Nam.
Tuần trước, trường em tổ chức một buổi quyên góp để ủng hộ đồng bào miền Trung bị ảnh hưởng nặng nề bởi trận lũ lụt. Ngay từ sáng sớm, sân trường đã rộn ràng hơn hẳn ngày thường. Những lá cờ đỏ bay phấp phới trong gió, trên loa phát thanh vang lên những bản nhạc về tình người, về sự sẻ chia khiến ai cũng thấy xúc động và háo hức.
Sau giờ chào cờ, cô Hiền – tổng phụ trách Đội – bước lên bục phát biểu. Giọng cô trầm ấm vang lên giữa sân trường:
“Các em thân mến, trong những ngày qua, đồng bào miền Trung của chúng ta đang phải chống chọi với mưa lũ, nhiều người mất nhà, mất người thân, nhiều em nhỏ không thể đến trường. Hôm nay, nhà trường tổ chức buổi quyên góp với mong muốn gửi đến các bạn nhỏ nơi vùng lũ chút tình cảm ấm áp của chúng ta.”
Nghe cô nói, em cảm thấy trong lòng mình dâng lên một cảm xúc khó tả – vừa thương, vừa muốn được làm một điều gì đó thật ý nghĩa. Cô Hiền vừa dứt lời, cả sân trường vang lên những tràng vỗ tay hưởng ứng. Không khí thật trang nghiêm mà cũng thật ấm áp.
Các lớp lần lượt tiến lên bàn quyên góp. Học sinh ai cũng chuẩn bị sẵn một chút quà – có bạn mang theo vài quyển vở mới, có bạn góp áo quần, chăn ấm, có bạn bỏ vào thùng những tờ tiền tiết kiệm nho nhỏ mà mình dành dụm từ lâu. Nhìn các bạn xếp hàng ngay ngắn, tay nâng niu những món quà, em cảm thấy thật tự hào về tình yêu thương và lòng nhân ái của học sinh trường mình.
Khi đến lượt lớp em, cô giáo chủ nhiệm dặn dò nhẹ nhàng:
“Các em ạ, món quà dù nhỏ nhưng nếu được góp bằng cả tấm lòng thì sẽ trở nên vô cùng quý giá.”
Em cẩn thận bỏ vào thùng quyên góp một chiếc phong bì nhỏ. Trong đó là số tiền mà em đã dành dụm mấy tháng qua từ việc giúp mẹ bán hàng ngoài chợ. Em hi vọng số tiền ấy sẽ giúp được một bạn nhỏ nào đó có thêm sách vở hay một chiếc áo ấm trong mùa mưa rét này.
Sau khi quyên góp xong, cô Hiền mời đại diện từng lớp lên phát biểu cảm nghĩ. Bạn Mai lớp 7A nói trong xúc động:
“Em mong rằng những món quà nhỏ bé của chúng em sẽ giúp các bạn vùng lũ bớt đi phần nào khó khăn, sớm được đến trường, được cười vui trở lại.”
Cả sân trường lặng đi trong giây lát rồi vang lên những tràng pháo tay dài – đó không chỉ là sự cổ vũ mà còn là niềm cảm thông, là tình yêu thương lan tỏa giữa mọi người.
Buổi quyên góp kết thúc bằng bài hát “Nối vòng tay lớn”. Hàng trăm cánh tay học sinh nắm chặt lấy nhau, vòng tròn yêu thương cứ thế nối dài trên sân trường rực nắng. Ánh mắt ai cũng ánh lên niềm vui, niềm tự hào vì được góp một phần công sức nhỏ bé cho những người đang gặp khó khăn.
Trên đường về, em vẫn còn nhớ mãi hình ảnh những thùng quà được xếp ngay ngắn, những gương mặt rạng rỡ của thầy cô và bạn bè. Em nhận ra rằng, sống trong cuộc đời này, hạnh phúc không chỉ là được nhận mà còn là được cho đi. Chính những buổi quyên góp như hôm nay giúp em hiểu sâu sắc hơn bài học về lòng nhân ái và tinh thần “lá lành đùm lá rách” – truyền thống quý báu của dân tộc Việt Nam.
Em thầm hứa với bản thân rằng sẽ luôn cố gắng học tập thật tốt, sống tốt và biết sẻ chia để mai này có thể giúp đỡ nhiều hơn cho những người gặp khó khăn trong cuộc sống.
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
Bảng tin
514
1329
393
Ad min xin xác thực đi em ko sử dụng cct3