

viết đoạn văn ghi lại cảm nghĩ của em khi đọc bài thơ có một đêm trăng của Hoàng Quý
Hãy luôn nhớ cảm ơn và vote 5*
nếu câu trả lời hữu ích nhé!
Giải thích các bước giải:
Bài thơ "Có một đêm trăng"của Hoàng Quý không chỉ là một bức tranh thiên nhiên mà còn là một nhát cắt sắc lạnh vào thực tế cuộc sống, khiến người đọc không khỏi bàng hoàng và day dứt. Cảm nghĩ của tôi khi đọc bài thơ này là sự xót xa sâu sắc trước sự đối lập đầy nghiệt ngã: một bên là ánh trăng dịu dàng, lãng đãng trên cao, biểu tượng cho vẻ đẹp mộng mơ của thiên nhiên, và một bên là hiện thực mưu sinh khốc liệt của những đứa trẻ nghèo nơi lề đường. Lời thơ thốt ra từ miệng em bé bán vé số: "Trăng có phải mâm xôi đâu mà ngon đến vậy" đã trở thành một tiếng kêu thấu tận tâm can. sự so sánh và phủ định mộc mạc này đã kéo vầng trăng đẹp đẽ, thơ mộng của người thi sĩ trở về với nỗi đói, nỗi lo cơm áo trần trụi. Đối với tôi, vẻ đẹp của trăng trở nên vô nghĩa và xa xỉ khi cái miệng đói và miếng ăn còn quan trọng hơn gấp bội. Bài thơ thành công trong việc tạo nên sự tương phản dữ dội giữa cái đẹp vĩnh hằng và cái khổ đau tạm thời nhưng cấp bách. Từ sự "lầm lụi"của những "bóng nhỏ liêu xiêu" dưới ánh trăng "rời rơi", tôi cảm nhận được sự vô tâm lạnh lùng của xã hội và sự bất lực của cái đẹp trước miếng cơm manh áo. "Có một đêm trăng" vì thế không chỉ là thơ, mà là một hồi chuông cảnh tỉnh mạnh mẽ về những số phận bị lãng quên ngay dưới ánh sáng huyền diệu của cuộc đời.
Mong được bạn đánh giá cao!
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
![]()
Khi đọc bài thơ “Có một đêm trăng” của Hoàng Quý, em cảm nhận như được bước vào một thế giới thật yên tĩnh, nhẹ nhàng và tràn đầy ánh sáng dịu êm của trăng. Vầng trăng trong bài thơ không chỉ là hình ảnh của thiên nhiên, mà còn là biểu tượng cho sự bình yên, cho vẻ đẹp tinh khôi của tâm hồn con người. Ánh trăng soi xuống mặt đất, len lỏi qua từng mái nhà, ngọn cây, khiến cảnh vật trở nên lung linh, huyền ảo như trong mơ. Qua cách miêu tả tinh tế của nhà thơ, em như nghe được tiếng gió nhẹ khẽ lay, tiếng côn trùng rả rích, và cảm nhận được cả hơi thở của đêm trăng quê hương.
Bài thơ khiến em liên tưởng đến những đêm trăng nơi làng quê mình – khi cả không gian như được bao phủ bởi một tấm lụa sáng, khi người già ngồi hóng mát, trẻ con nô đùa vui vẻ, và lòng người bỗng thấy nhẹ nhõm lạ thường. Em cảm nhận được tình yêu tha thiết mà tác giả dành cho thiên nhiên, cho quê hương đất nước. Đó là tình yêu trong sáng, dịu dàng nhưng sâu sắc, được thể hiện qua từng câu chữ.
Đọc xong bài thơ, em thấy lòng mình cũng dâng lên một cảm xúc khó tả – vừa yên bình, vừa xúc động. Em nhận ra rằng, giữa cuộc sống hối hả hôm nay, ta đôi khi quên mất vẻ đẹp giản dị quanh mình. Bài thơ của Hoàng Quý đã gợi cho em biết yêu hơn những điều bình dị, biết trân trọng từng đêm trăng sáng, và biết mở lòng để cảm nhận vẻ đẹp của cuộc sống bằng tất cả yêu thương.
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
![]()
Bảng tin
0
144
0
cảm ơn bạn nha!