

Tóm tắt đoan trước: Thứ - một thanh niên được học hành, có hoài bão, chí hướng. Thứ vào Sài Gòn tìm kế mưu sinh. Sau 3 năm, vì nghèo khó, bệnh tật, y phải về quê, chịu cảnh thất nghiệp. Rồi Thứ lên Hà Nội dạy học ở một trường tư do Đích, anh họ của Thứ chung vốn với Oanh, vợ chưa cưới của Đích, mở ở ngoại thành Hà Nội. Cùng dạy với Thứ, Oanh, còn có San. Cuộc sống của họ đều khó khăn, Thứ nhận thấy kiếp sống nghèo khổ đã làm thui chột ước mơ, hoài bão và đẩy y cùng những người xung quanh đến cảnh “sống mòn”, trở nên ti tiện, nhỏ nhen. Thứ nói chuyện với San- một thầy giáo cùng trường, ít hơn Thứ 2 tuổi. hai người cùng ở trọ với nhau. Thứ luôn muốn đấu tranh với chính mình để bảo vệ những gia trị tốt đẹp, San là người thực tế, có lúc thực dụng, lém lỉnh khi nhìn nhận cuộc đời...).
- Hãy khoan nói văn minh! Ta phải tự hỏi xem nền văn minh hiện thời đã là một nền văn minh trọn vẹn chưa?... Hãy nói nguyên về sự học thôi. Tôi không nói chắc rằng học thức có thể tạo ra hạnh phúc cho loài người. Nhưng nếu quả thật nó không tạo nổi hạnh phúc cho loài người, theo như anh tưởng, thì nó cũng chẳng tạo ra đau khổ, chính anh vừa bảo thế. Nó chỉ làm người ta nhìn rõ cái khổ mà thôi. Như thế nghĩa là cái khổ vẫn có, dù người ta nhìn thấy hay không nhìn thấy. Không biết rằng chỉ là ngu muội, có phải là diệt được nỗi khổ trên đời này đâu?...
Thứ cho rằng người ta cần biết khổ, cần nhìn nhận rõ ràng cái khổ, để tìm cách diệt khổ. Nhắm mắt không phải là can đảm, cũng không phải là một phương sách tốt. Sự tìm tòi, sự suy nghĩ sẽ khiến cho nhân loại dần dần hiểu biết, và sự hiểu biết sẽ vạch ra những con đường, sẽ chỉ rõ cho người ta phải làm thế nào... Y bực tức bảo San:
Tôi cáu vô cùng, cáu mà lại thương, lại chán nản, lại buồn khi thấy những người khổ mà không biết rằng mình khổ. Họ cam chịu quá. Họ hầu như tin rằng đời họ không thể còn đổi thay được nữa.
Y thú thật:
Tôi quý cái học thức ít ỏi của tôi. Tôi lấy làm kiêu vì nó. Tôi nghèo, tôi khổ, tôi ốm yếu thật, nhưng nếu bảo tôi đổi cái học thức của tôi lấy cái giàu, cái sướng, cái khỏe mạnh của người dốt nát, nhất định tôi không đổi. Anh thửnghĩ kĩ mà xem. Chỉ có cái thú đọc sách cũng đã kéo lại cho chúng mình nhiều lắm...
Thứ đọc sách rất ham mê. Chỗ ở rất tiện cho việc đọc sách của y. Thường, thường sau bữa cơm chiều, San đi học tổi ngay, Thứ vào buồng, đóng chặt cửa ra vào. Y buông màn sẵn, bỏ đèn vào trong màn, đọc. Y rất kín tiếng. Ở nhà ngoài, người ta khó biết ý thức hay ngủ, có nhà hay đã đi chơi. Người ta có thể tự do hơn một chút.
(Nam Cao, Sống mòn, in trong Tuyển tập Nam Cao, NXB văn học, 2002, tr:217-218)
Thực hiện yêu cầu/ Trả lời câu hỏi:
Câu 1. Xác định điểm nhìn trần thuật của truyện.
Câu 2. Xác định ngôi kể và nêu dấu hiệu nhận biết ngôi kể
Câu 3. Theo nhân vật tôi, học thức có ý nghĩa gì?
Câu 4. Chỉ ra và nêu tác dụng của biện pháp tu từ liệt kê trong câu văn sau:
“Tôi cáu vô cùng, cáu mà lại thương, lại chán nản, lại buồn khi thấy những người khổ mà không biết rằng mình khổ".
Câu 5. Từ nội dung câu văn “Thử cho rằng người ta cần biết khổ, cần nhìn nhận rõ ràng cái khổ, để tìm cách diệt khổ", anh/chị hiểu gì về nhân vật Thứ?
Câu 6. Anh/chị có đồng tình với ý kiến của nhân vật Thứ trong văn bản Tôi quý cái học thức của tôi. Tôi lấy làm kiêu vì nó. Tôi nghèo, tôi khổ, tôi ốm yếu thật, nhưng nếu bảo tôi đổi cái học thức của tôi lấy cái giàu, cải sướng, cái khỏe mạnh của người dốt nát, nhất định tôi không đổi không? Vì sao?
Câu 7. Một bài học sâu sắc nhất mà anh/chị rút ra được từ văn bản này là gì? Vì sao đó là bài học sâu sắc?
Hãy luôn nhớ cảm ơn và vote 5*
nếu câu trả lời hữu ích nhé!

Câu $1.$
$-$ Điểm nhìn trần thuật: Trực tiếp (theo điểm nhìn của nhân vật "tôi" tức nhân vật Thứ)
Câu $2.$
$-$ Ngôi kể: Ngôi thứ nhất
$-$ Dấu hiệu nhận biết ngôi kể: Người kể xưng "tôi"
Câu $3.$
$-$ Theo nhân vật tôi, học thứ có ý nghĩa là giá trị cao đẹp của con người, là niềm tự hào và an ủi tinh thần, giúp người ta hướng tới cái tốt đẹp
Câu $4.$
$-$ Biện pháp tu từ: Liệt kê ("lại thương, lại chán nản, lại buồn")
$-$ Tác dụng:
$+$ Tăng sức gợi hình gợi cảm cho sự diễn đạt
$+$ Nhấn mạnh sự phức tạp, giằng xé trong tâm trạng của nhân vật Thứ. Ngoài ra còn cho thấy được tấm lòng của một người trí thức luôn thương cảm cho những con người chịu khổ
Câu $5.$
$-$ Nhân vật Thứ vừa là một chàng trai có tri thức lại vừa có tấm lòng nhân hậu. Hơn nữa, anh còn là một người có tư tưởng tiến bộ, có khát khao thay đổi cuộc đời và xã hội. Anh tin vào học thức, nhận thức và không chấp nhận việc sống cam chịu, chịu khổ
Câu $6.$
$-$ Em đồng tình với ý kiến của nhân vật Thứ bởi học thức là tài sản vô cùng quý giá; ta không thể đổi tiền bạc đá quý để lấy được học thức. Học thức giúp con người ta hướng tới những điều cao đẹp như: sống có lý tưởng, biết phân biệt đúng sai,... Và hơn thế nữa, dù có nghèo nhưng con người ta vẫn cần phải giữ lấy cái học thức của mình, đừng vì cái giàu, cái sướng mà đánh mất đi học thức của mình
Câu $7.$
$-$ Qua văn bản, có thể thấy được một bài học vô cùng sâu sắc mà tác giả muốn gửi gắm, đó là: chúng ta cần phải chân trọng tri thức và không cam chịu cuộc sống mòn mỏi. Sở dĩ bài học này là một bài học vô cùng sâu sắc bởi bài học này giúp chúng ta nhận ra được giá trị của trí thức và nhân cách, nhất là trong thời điểm hiện đại này $-$ nơi có rất nhiều những cám dỗ và rất dễ để con người ta đánh mất đi bản chất của mình. Hơn thế nữa, bài học này còn giúp chúng ta khơi dậy được tinh thần học hỏi cùng nghị lực sống để vươn lên khỏi cảnh sống mòn sống mỏi
@LP
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
Bảng tin
0
1995
0
Sai kìa ngôi kể thứ ba mới đúng
0
1995
0
thôi để ngày nói chi tiết hơn chứ câu trả còn thiếu với chưa đúng lắm