

Đề bài: Phân tích nhân vật người bố trong truyện ngắn “vừa nhắm mắt vừa mở cửa sổ” của tác giả Nguyễn Ngọc Thuần.
Dàn ý:- Nhận định về nhân vật
- Tác giả, tác phẩm
- Vấn đề nghị luận( đặc điểm của nhân vật người cha)
Mở bài: (một đoạn văn)
-Nhân vật + tác phẩm+ tác giả+vấn đề nghị luận
à Nhà văn Tô Hoài đã từng nói: “ Nhân vật là nơi duy nhất tập trung hết thảy, giải quyết hết trong một sáng tác” điều đó được thể hiện rõ nét trong tác phẩm vừa nhắm mắt vừa mở cửa sổ, của tác giả Nguyễn Ngọc Thuần... Nhân vật người bố đã thể hiện đc nội dung của văn bản thông qua( Đặc điểm)
-Giới thiệu hoàn cảnh xuất thân của nhân vật ( nếu có)
(tên, tuổi, quê hương)
- Phân tích những đặc điểm về ngoại hình và tính cách
+ Lần lượt phân tích được điểm thứ nhất, thứ 2 của nhân vật của nhân vật
+ Trích dẫn các chi tiết, câu văn trong bài liên quan đến đặc điểm của nhân vật đó nội dung lí lẽ phân tích làm sáng tỏ
- Đánh giá về nhân vật : vai trò vị trí của nhân vật trong tác phẩm
- Đánh giá nghệ thuật, xây dựng nhân vật
- Khẳng định lại những đặc điểm nổi bật của nhân vật
-Thông điệp tác giả gửi gắm
Hãy luôn nhớ cảm ơn và vote 5*
nếu câu trả lời hữu ích nhé!
Đây là câu trả lời đã được xác thực
Câu trả lời được xác thực chứa thông tin chính xác và đáng tin cậy, được xác nhận hoặc trả lời bởi các chuyên gia, giáo viên hàng đầu của chúng tôi.
Nhà văn Tô Hoài từng khẳng định: “Nhân vật là nơi duy nhất tập trung hết thảy, giải quyết hết trong một sáng tác.” Điều đó thể hiện rõ trong truyện ngắn “Vừa nhắm mắt vừa mở cửa sổ” của Nguyễn Ngọc Thuần, nơi nhân vật người bố trở thành trung tâm truyền tải những thông điệp đẹp đẽ về tình yêu thương và cách nuôi dưỡng tâm hồn trẻ thơ. Qua từng chi tiết, người bố hiện lên với những phẩm chất giản dị mà sâu sắc, góp phần thể hiện trọn vẹn nội dung của tác phẩm.
Trong truyện, tác giả không giới thiệu rõ tên tuổi hay quê quán của người bố, nhưng qua lời văn ấm áp, ta hình dung được ông là một người lao động bình dị, sống trong một gia đình nhỏ giữa khung cảnh thiên nhiên hiền hòa. Người bố là trụ cột, là bờ vai vững chắc của cậu con trai nhỏ – nhân vật xưng “con” trong truyện.
Đầu tiên, người bố gây ấn tượng qua ngoại hình bình dị, đặc biệt là đôi tay làm nghề thợ mộc. Đôi bàn tay ấy “nặng mùi gỗ”, “màu nâu bóng lên dưới ánh đèn”, vừa thô ráp vừa ấm áp. Đôi bàn tay mang hương thơm của gỗ không chỉ cho thấy sự chăm chỉ mà còn là biểu tượng của tình yêu thương âm thầm. Đó là bàn tay nâng niu, hướng dẫn con cảm nhận vẻ đẹp của cuộc sống bằng tất cả giác quan của mình.
Quan trọng hơn cả là tính cách hiền hậu, sâu sắc và đầy yêu thương của người cha. Ông luôn kiên nhẫn dạy con cách nhìn nhận thế giới. Khi chỉ cho con ngửi mùi hương hoa, ông dạy con rằng: “Người ta có thể nhắm mắt để thấy rõ hơn.” Câu nói chứa đựng một triết lý giản dị: những vẻ đẹp quan trọng đôi khi không thể đo bằng mắt, mà phải cảm nhận bằng cả trái tim. Người bố cũng rất tinh tế khi dạy con biết trân trọng cái đẹp, từ bông hoa nhỏ cho đến tiếng gió ngoài cửa sổ. Ông không ép buộc mà để con tự khám phá, tự suy nghĩ. Điều ấy cho thấy người cha vừa là bạn, vừa là người thầy lớn của đứa trẻ.
Đặc biệt, ông là người cha tình cảm và đầy trách nhiệm. Khi làm món quà sinh nhật cho mẹ, ông cẩn thận, tỉ mỉ, muốn dành điều đẹp nhất cho vợ. Chính điều đó cho thấy ông là người chồng yêu thương, người cha mẫu mực - xây dựng một mái ấm tràn ngập tình yêu. Qua hình ảnh ấy, ta cũng hiểu hơn vì sao tâm hồn của đứa trẻ trong truyện lại trong trẻo, giàu cảm xúc đến vậy.
Vai trò của nhân vật người bố trong tác phẩm cực kỳ quan trọng. Ông không chỉ là nhân vật đồng hành cùng quá trình trưởng thành của cậu bé mà còn là cầu nối để tác giả gửi gắm thông điệp về cách nuôi dưỡng tâm hồn trẻ thơ: tình yêu thương, sự quan sát, sự tinh tế và khả năng cảm nhận bằng trái tim. Người bố chính là tấm gương đẹp - mẫu hình của một người lớn biết sống chậm, biết yêu thương và biết gieo mầm cái đẹp.
Nhân vật người bố trong “Vừa nhắm mắt vừa mở cửa sổ” là biểu tượng cho tình phụ tử thiêng liêng và cho vẻ đẹp của những điều giản dị trong cuộc sống. Qua hình tượng ấy, Nguyễn Ngọc Thuần gửi gắm thông điệp: muốn trẻ em lớn lên bằng tâm hồn đẹp, người lớn phải là những người gieo hạt giống yêu thương, kiên nhẫn và tinh tế. Nhờ vậy, truyện ngắn trở thành một bài học quý giá về cách sống, cách cảm nhận và cách yêu thương giữa cuộc đời.
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?

Vừa nhắm mắt vừa mở cửa sổ là một trong số ít những tác phẩm viết về tình cha con. Trong truyện này, tác giả xây dựng một vài nhân vật: người con, người cha, thằng Tí, bà Sáu… Nhưng với tôi, người để lại nhiều ấn tượng hơn cả là nhân vật người cha.
Nhân vật người cha xuất hiện song hành cùng người con và xuyên suốt câu chuyện. Trong mắt người con, cha hiện lên là một người đảm đang, gần gũi với con “bố trồng nhiều hoa, bố làm cho “tôi” cái bình tưới nhỏ bằng thùng sơn, hai bố con cùng nhau tưới hoa”. Không chỉ có vậy, bố còn là người có cách giáo dục đặc biệt. Bố không dạy lí thuyết sách vở chung chung mà dạy con mọi thứ bằng thực hành, hướng dẫn con để con tự cảm nhận. Hàng ngày bố yêu cầu con nhắm mắt, sờ và đoán các loài hoa trong vườn. Ban đầu chưa quen, con chỉ đoán được một hai loại, dần dà con đã đoán được hết các loài hoa trong vườn của bố, hơn thế nữa con còn thuộc hết khu vườn, vừa nhắm mắt vừa đi mà không chạm phải một vật gì. Bài sờ hoa đoán đã thuộc, người cha tăng độ khó lên, lần này cha cho con ngửi mùi các loài hoa và đoán tên. Trò chơi của bố được lặp lại cho đến khi người con thuộc hết các loài hoa trong vườn thì thôi. Như vậy người đọc không chỉ thấy được phương pháp giáo dục hiện đại của người cha mà còn thấy được sự tỉ mỉ, ân cần trong cách dạy con, thấy được tình yêu thiên nhiên, trân trọng những điều giản dị nhất của người cha.
Bên cạnh đó, thông qua việc giảng giải cho người con về món quà, về sự huyền diệu của tên gọi người đọc còn thấy đây là một người cha sống tình cảm và có hiểu biết rộng. Khi biết con thích gọi tên thằng Tí, người cha đã lí giải cho con “mỗi cái tên là một âm thanh tuyệt diệu. Người càng thân với mình bao nhiêu thì âm thanh đó càng tuyệt diệu bấy nhiêu”. Rồi khi thằng Tí đem cho ổi, mặc dù cha không thích ăn những vẫn ăn ổi nó tặng, người con thắc mắc “sao bố kính trọng nó quá vậy”. Người bố trả lời người con chân thành “bố không cưỡng lại được trước món quà. Một món quà bao giờ cũng đẹp. Khi ta nhận hay cho một món quà, ta cũng đẹp lây vì món quà đó”. Câu nói của nhân vật bố có thể hiểu: món quà chính là tình cảm, tấm lòng của người tặng đã gửi gắm vào đó nên món quà dù lớn hay nhỏ đều đẹp. Cách chúng ta nhận, trân trọng món quà của người tặng cũng thể hiện nét đẹp của chính mình.. Qua đây chúng ta cảm nhận được tình cảm cha con gắn bó tha thiết, người cha đã thể hiện tình yêu thương với đứa con thông qua những bài học sâu sắc từ cuộc sống, biết yêu thương, lắng nghe và thấu hiểu từ thiên nhiên, biết trân trọng mọi thứ xung quanh mình.
Nhân vật người cha được khắc họa qua hành động, cử chỉ, lời nói, cảm xúc, suy nghĩ và qua mối quan hệ với những nhân vật khác (thằng Tí, bà Sáu, hàng xóm…). Khi khắc họa nhân vật người cha, tác giả sáng tạo nhiều chi tiết có giá trị biểu hiện đặc sắc như: người cha nhảy xuống cứu thằng Tí, cầm hai chân dốc ngược; …. Tác giả lựa chọn ngôi kể thứ nhất với điểm nhìn là người con kể về người cha khiến cho câu chuyện được kể hấp dẫn, hồn nhiên và người con dễ dàng bộc lộ được tình cảm, cảm xúc của mình với cha, ví như “bố cười khà khà khen tiến bộ lắm, bố tôi bơi giỏi lắm”…
Xây dựng nhân vật người cha song hành cùng người con không chỉ giúp người đọc thấy được mối quan hệ cha con, tình cảm cha con trong gia đình mà tác giả còn cho người đọc thấy bài học bổ ích về phương pháp giáo dục hiện đại: học bằng thực hành. Đồng thời cũng nhắn nhủ tới các bậc làm cha làm mẹ hãy yêu thương con cái, tạo cho con môi trường lành mạnh, gần gũi chan hòa với thiên nhiên. Thời buổi công nghệ số, con trẻ xem, chơi điện thoại, ipad quá nhiều, vì thế gần gũi giao hòa, cảm nhận thiên nhiên là điều hết sức cần thiết.
Nhân vật người cha để lại trong lòng tôi rất nhiều ấn tượng đẹp, đó không chỉ là tình cảm chân thành với người con mà còn là cách chơi, cách dạy con, cách giảng giải cho con về tất cả những điều mà con khúc mắc. Thầm nghĩ, sau này tôi cũng sẽ hướng dẫn và gần gũi con cái của mình giống như người cha trong câu chuyện
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
Bảng tin