

I. ĐỌC - HIỂU
Đọc đoạn văn sau và trả lời các câu hỏi:
Giàn bầu vẫn trước ngõ. Cha tôi đã thôi khó chịu, hay bực dọc riết rồi chai đi, chẳng biết bực là gì nữa. Nhưng khách đến nhà, ai cũng khen: "Anh Ba có giàn bầu đẹp thiệt". Họ săm soi, từng mảng lá cuống hoa. Khách nước ngoài còn kề má bên trái bầu xanh lún phún lông tơ mà chụp hình kỷ niệm. Mấy anh chị sinh viên đạp xe ngang dừng lại nhìn đau đáu qua rào rồi kháo nhau "Nhớ nhà quá, tụi mày ơi" […]. Bà nội tôi yếu hơn trước, mùa mưa bắt đầu lướt sướt đi qua. Ông chủ tịch đến chơi nhà, ôm chầm lấy nội, lắc lắc "Lúc này má khoẻ không?". Nội cười xoà mà nghe nghẹn nghẹn "Khoẻ, má khỏe". Cha tôi sai chị Bếp mang rượu thịt ra, ông chủ tịch khóa tay:
- Thôi, chú bảo chị ấy nấu canh bầu ăn. Cha hẩng mặt. Chị Bếp lúi húi gọt bầu, mùi nước canh xông vào mũi thơm lừng […]. Hôm ấy cả nhà tôi ăn lại bát canh ngày xưa, nghe ngọt lìm lịm lưỡi. Chị Bếp ngó nội, khoái chí cười đầy hàm ý. Hình như nội tôi vui. Giàn bầu thưa hẳn đi. Cái giống lạ thật. Nắng bao lâu vẫn xanh tốt, mới mưa dầm lại héo dây. Tôi đập vỡ trái bầu khô, lấy hạt ra ươm. Mùa mưa dữ dội, nội tôi bệnh, bà bị chứng tai biến não. Nội lơ ngơ, đã cười đã khóc thì không sao dừng được, tay run rẩy cầm ca nước, bát cơm cũng khó. Trời đổ mưa, sấm giật ầm ầm, nội thều thào nhắc:
- Sắp nhỏ đừng hứng nước mưa đầu mùa, hỏng tốt. Chà, mưa vầy ngập đồng rồi, ngâm giống gieo mạ đi thôi. Bà nội lẩn thơ lẩn thẩn rồi, mà hình như bà chỉ nhớ về quá khứ. Nội hay ra ngoài hiên, chăm chăm nhìn giàn bầu đang run rẩy trong gió. Bà ngồi đấy lặng lẽ, thẫn thờ, như chờ một tiếng vạc sành, một tiếng ếch kêu. Tay bà lạnh ngắt, tôi chạy vào phòng lấy lọ dầu thoa, vẫn thấy mảnh bầu trái tim màu vàng trong ngăn kéo, cái màu vàng như của rạ, của lúa, như của mái nhà lá nhỏ lơ phơ dưới nắng chiều. Giàn bầu vẫn trước ngõ, có kẻ đi qua kêu lên: "Tôi nhớ nhà". Cha tôi bảo: "Có thể bứt người ta ra khỏi quê hương nhưng không thể tách quê hương ra khỏi trái tim con người." Và cha tôi lại nói đúng.
(Giàn bầu trước ngõ – Nguyễn Ngọc Tư)
Câu 1 : Chỉ ra tình huống truyện. Nêu tác dụng
Câu 2 : Chỉ rõ thái độ của bà và mọi người trong gia đình nhân vật "tôi" đối với giàn bầu. Theo em, tại sao lại như thế?
giúp mình vs, mình sẽ cho 5 sao + ctlhn !!!
Hãy luôn nhớ cảm ơn và vote 5*
nếu câu trả lời hữu ích nhé!
Câu 1:
- Tình huống truyện: người bà trồng giàn bầu trước ngõ nhà con gái ở thành phố, sau khi người con trai út mất. Qua giàn bầu, người bà thể hiện tình yêu thương con cháu, nỗi nhớ quê hương và mong muốn kết nối các thế hệ trong gia đình.
- Tác dụng:
+ tạo ra sự gắn kết giữa các thế hệ
+ là biểu tượng cho tình yêu thương, nỗi nhớ quê hương và sự trở về cội nguồn
Câu 2: Thái độ của bà và mọi người trong gia đình nhân vật tôi đối với giàn bầu:
- Bà: yêu thương giàn bầu, chăm sóc rất kĩ càng (giàn bầu xanh rượi, quả rất sai)
⇒ Vì bà đã từng sống ở quê, hình ảnh giàn bầu giúp bà vơi đi nỗi nhớ quê. Hơn nữa, nhờ có giàn bầu bà có việc để làm, để vui, để khuây khỏa chân tay.
⇒ Đối với bà, giàn bầu mang giá trị về mặt tinh thần, là hình ảnh biểu tượng cho hình bóng quê hương.
- Mọi người trong gia đình: phiền phức, khó chịu khi xuất hiện giàn bầu ("Tôi không thích khi cưỡi xe vào tận thềm nhà lại phải rạp mình dưới giàn bầu ấy. Chị và mẹ tôi lại ngại tóc rối. Cha tôi khó chịu khi phải dắt quan khách len lỏi bên mấy trái bầu để vào căn nhà sang trọng")
⇒ Đối với các thành viên, đa số sinh sống lớn lên ở thành phố, nên không thể hiểu được hết giá trị của giàn bầu, với họ, giàn bầu chỉ có giá trị về mặt vật chất (giá trị rất thấp: ăn ba bữa chán, cho hàng xóm cũng không thiết tha)
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
`***` Văn
Câu `1`:
`-` Tình huống truyện:
Được xây dựng xoay quanh sự hiện diện và đổi thay của giàn bầu trước ngõ, từ khi xanh tốt đến lúc thưa dây, héo úa – song song với sự thay đổi trong tâm lý, sức khỏe và ký ức của bà nội, cũng như những chuyển biến trong tình cảm của gia đình.
`-` Tác dụng:
Tình huống ấy gợi một dòng chảy thời gian đầy xúc động, nơi thiên nhiên không chỉ là phông nền mà trở thành biểu tượng sống động cho quê hương, ký ức và sự gắn bó giữa các thế hệ. Qua đó, tác giả lặng lẽ khơi gợi nỗi nhớ, niềm tiếc nuối, và sự trân quý dành cho những điều tưởng như nhỏ bé nhưng là hồn cốt của một mái nhà, một vùng đất.
Câu `2`:
`-` Thái độ của bà nội:
Bà gắn bó tha thiết với giàn bầu, như gắn với một phần ký ức và tuổi xuân của mình. Dù đã yếu đi, lẫn thẫn, bà vẫn nhớ chăm giàn bầu, vẫn nhắc chuyện gieo mạ, canh nước đầu mùa. Giàn bầu trong mắt bà không đơn thuần là một dây leo, mà là một phần của quê hương, của mái nhà xưa, của những mùa lúa cũ.
`-` Thái độ của mọi người trong gia đình:
`+` Cha tôi – từ khó chịu đến im lặng rồi trân trọng, cho thấy một sự chuyển biến từ lý trí sang xúc cảm, từ cái nhìn thực dụng sang thấu hiểu giá trị tinh thần.
`+` Chị Bếp – khoái chí khi thấy bà nội vui, thể hiện sự đồng cảm, yêu thương mộc mạc.
`+` Nhân vật "tôi" – âm thầm thoa dầu cho nội, giữ mảnh bầu hình trái tim, ươm hạt bầu mới – tất cả là biểu hiện của một tình yêu sâu lắng, lặng thầm, hướng về những gì thân thuộc, nguyên sơ.
`-` Vì sao lại như thế?
Bởi giàn bầu chính là biểu tượng của quê hương, của mái nhà, của một thời đã xa nhưng chưa bao giờ mất trong lòng người. Khi cuộc sống thay đổi, con người ta vẫn luôn tìm về nơi chốn cũ – nơi có mùi canh bầu thơm lừng, có tiếng ếch kêu chiều mưa, có bàn tay run run của bà nội già yếu – những điều làm nên bản sắc và sự sống của một gia đình.
`@` Julia
Hãy giúp mọi người biết câu trả lời này thế nào?
Bảng tin